Cuộc sống không thoải mái luôn nghĩ cách hãm hại người khác và cũng làm hại cả bản thân. Làm nảy sinh nhiều trạng thái tâm lý tiêu cực, khiến cho bản thân người có lòng đố kị luôn căng thẳng, bức bối, không thoải mái. 5. Bài học nhận thức và hành động
Cám và mẹ kế là người đại diện cho cái ác, luôn tìm cách hãm hại người khác, đa mưu nhiều quỷ kế. Một hôm mẹ kế bảo hai chị em đi mò cua bắt tép, Tấm vô cùng chăm chỉ, nên bắt được rất nhiều.
Muốn làm hại người khác nhưng không ngờ chính bản thân lại gặp chuyện. Ăn miếng trả miếng. Chỉ sự trả đũa bằng những hành động tương tự như cách người khác chơi khăm mình. Có đi có lại mới toại lòng nhau.
Khi người khác làm hại con, ngay cả chấy rận cắn con, ngay cả một con muỗi cắn con, kiến cắn con, ong chích, người khác nổi giận với con, hành hạ con thì con sẽ thấy là bất kỳ điều gì xảy ra luôn luôn có lý do. Lý do là con đã hãm hại người khác trước.
Chúc tất cả các bạn thật nhiều sức khỏe và thành công trong cuộc sống.viethientv#VIETHIENTV#dulich#cuocsong
Đầu tiên bạn lấy một lượng gừng lớn, để nguyên vỏ, đập dập và cho khoảng 3 lít nước để đun sôi. Khi nước sôi khoảng 10 phút, tinh dầu gừng trong nước nhiều bạn tắt bếp và sử dụng nước đó để tắm và xông hơi. Nước gừng thơm có tác dụng loại bỏ các ác
5tQwLB. Đối phó với những người độc hại là điều mà chúng ta đều phải đối mặt một lúc nào đó trong cuộc sống của mình. Những kẻ ái kỷ, nói dối, thái nhân cách xã hội, thích thao túng người khác, hay đưa chuyện và những kẻ đắm mình trong sự thương hại bản thân chỉ là một vài ví dụ về những người độc hại. Những người này luôn tìm cách để chui được vào cuộc sống của người khác, và tạo ra sự kịch tính và hỗn loạn nhằm thao túng vòng tròn xã hội cho nhu cầu của họ. Ảnh minh họa Những người độc hại không chỉ hủy hoại cuộc sống và gây cản trở sự tiến bộ của bạn mà họ còn có thể khiến bạn có nguy cơ bị kéo xuống ngang hàng họ và biến bạn thành một người độc hại. May mắn là có rất nhiều cách để tránh việc bị những người độc hại này điều khiển cuộc sống của bạn, những cách này đã được áp dụng bởi những người khôn khéo khi họ hay phải đối phó với những người độc hại trong quá khứ. 1. Họ phớt lờ những kẻ tìm kiếm sự chú ý Những người độc hại thường có xu hướng buộc phải có được sự chú ý bằng mọi giá. Cho dù đó là sinh nhật của người khác, những người độc hại sẽ luôn tìm cách khiến mọi thứ xoay quanh họ. Nếu trong tình huống này thì xu hướng hành động tốt nhất là ít để ý hoặc không để ý đến người đó, và thay vào đó dành nhiều thời gian với những người ít nói và kín đáo hơn trong nhóm. 2. Họ không tin hay chia sẻ bí mật với những kẻ hay đưa chuyện Những người độc hại sẽ chia sẻ những bí mật thầm kín với người khác chỉ để ra vẻ thú vị trong giây lát và họ sẽ thường xuyên đánh giá và đưa chuyện về người khác sau lưng họ. Nếu bạn gặp phải những người làm việc này, đừng để bị lừa với suy nghĩ họ buôn chuyện với bạn bởi vì họ thích bạn hay họ tin bạn. Họ sẽ dễ dàng phản bội lại sự tin tưởng của bạn. 3. Họ dành nhiều thời gian với những người bạn trung thành và đáng tinTrái với những quan điểm được đưa từ trước, những người thông minh sẽ phát triển một mạng lưới hỗ trợ chắc chắn từ những người trung thành và đáng tin cậy. Họ biết rằng họ không cần phải làm bạn với mọi người, và không phải ai cũng xứng với tình bạn của họ. Ngược lại, họ dành cho bạn mình sự trung thành và sự tin cậy bằng cách cho họ thấy rằng nó đến từ cả 2 phía. Ảnh minh họa 4. Họ tránh những người thích điều khiển người khác Những người hay thao túng sẽ hủy hoại cuộc sống của bạn. Những người có xu hướng điều khiển thường có rất ít phẩm chất có thể thay đổi được, nên thà tránh họ thì hơn. Tuy nhiên để làm được thì đầu tiên bạn phải nhận ra các dấu hiệu của một người thích điều khiển. Bạn có thấy mình liên tục có những cảm xúc mãnh liệt hoặc bất ổn khi họ có mặt, tức giận, cáu bẳn, buồn bã hoặc cảm giác kém cỏi? Bạn có thường hỏi tại sao họ phải nói thế? Bạn có cảm thấy nghi ngờ rằng mình đang bị lừa? Nếu đúng thì có thể người đó đang chơi đùa với cảm xúc của bạn và tốt nhất là bạn nên tránh họ. 5. Họ để cho những kẻ nói dối tự mắc sai lầm Những người độc hại thường có xu hướng nói dối, không chỉ với người khác, mà cả với chính bản thân họ. Họ sẽ thường thực hiện những hành động để tự thuyết phục chính mình rằng những điều họ nói dối là thật. Không may là những lời nói dối rất khó để giữ. Kể lại một sự kiện có thật thì khá là dễ nhưng để theo được một đống những câu chuyện bịa đặt thì rất khó. Những kẻ nói dối cuối cùng tự phơi bày bản thân mình theo thời gian, bằng việc phủ nhận chính bản thân mình bằng những lời nói dối khác. 6. Họ không tham gia vào những vở kịch và những thù oán nhỏ nhen Hầu hết mọi người thích tranh luận chỉ trong phạm vi bản thân họ và những người mà họ đang tranh luận cùng. Những người độc hại lại không như thế, họ thích phô bày chuyện xấu ở nơi công cộng, và khi cuộc tranh cãi nổ ra, họ muốn mọi người chọn phe. Vấn đề không phải là bạn có tham gia vào hay không, càng không quan trọng nếu bạn biết hai người có liên quan với nhau không, một người độc hại sẽ không để bạn được ở thế trung lập. Có 6 từ có thể cứu bạn khỏi việc bị vướng vào những chuyện bé xé ra to mỗi khi những người độc hại tranh cãi “Nó chẳng liên quan đến tôi”. 7. Họ chống lại những kẻ bắt nạt Đây có lẽ là cách quan trọng nhất để đối phó với một người độc hại. Chống lại những kẻ bắt nạt mọi nơi bạn thấy. Những người tốt bụng sẽ giúp đỡ những người yếu thế, bảo vệ cho những người dễ bị tổn thương và giúp đỡ cho những người cần điều đó. Những người độc hại sẽ bắt nạt và lợi dụng bất cứ ai mà họ nghĩ rằng sẽ không chống lại họ, đây là lý do tại sao việc này rất quan trọng, không chỉ cho bản thân bạn mà còn cho cả những người xung quanh. 8. Họ bỏ qua những lời xúc phạm Sự lăng mạ có rất nhiều hình thức, nhưng sự xúc phạm được cải trang khéo nhất thực chất được ngụy trang như một lời khen. “Tôi chưa bao giờ có đủ tự tin để mặc nó”, “Bạn thật hài hước và bạn còn chẳng nhận ra điều đó”, “Bạn quả là một người tốt bụng”... Đây mới chỉ là những lời sỉ nhục được cải trang ít, cái sẽ làm bạn thắc mắc ý của họ là gì, điều này ngược lại sẽ khiến bạn lại phải đi tìm kiếm sự đồng tình. 9. Họ không chiều theo ý những người tự thương hại bản thân Những người độc hại thường đeo chiếc mặt nạ của một người yếu đuối để lừa và điều khiển người khác, hoặc để trốn tránh trách nhiệm. Bạn sẽ nghe thấy một người độc hại nói rằng họ không thể trả lại tiền cho bạn vì họ không tìm được việc, và họ không có việc làm vì họ không có bằng cấp gì, và họ không có bằng cấp vì giáo viên đối xử tệ bạc với họ... Luôn luôn có một lý do nào đó cho sự thất bại của họ, cái nằm ngoài tầm kiểm soát của họ, và việc của bạn là phải giải quyết nó... Tránh những người này và từ chối ngụy biện cho sự lãnh đạm của họ không chỉ tốt cho họ mà còn ngăn bạn khỏi bị kẹt vào cái thế giới đáng buồn của những thất bại cứ tồn tại mãi của họ. Ảnh minh họa 10. Họ yêu cầu những câu trả lời thẳng thắn nhất cho câu hỏi của mình Những người độc hại thường tìm cách để đưa ra những câu trả lời tùy tiện, mơ hồ, không chính xác và gây hiểu lầm. Cách để tránh được việc này là chỉ đưa cho họ 2 câu hỏi chặt chẽ, chính là câu hỏi có hoặc không. Việc này sẽ buộc họ phải làm rõ ý định của mình và ngăn được họ chơi trò cân não với bạn hoặc với người khác. 11. Họ không nuông chiều những kẻ ái kỷ Những người ái kỷ yêu bản thân họ. Hoặc có lẽ chính xác hơn thì là họ yêu cái ý niệm về bản thân họ. Họ thường bị lừa trong chính sự cho phép của mình rằng họ thực sự mất liên lạc với thực tế. Cách tốt nhất để đối phó với những người này đơn giản là làm lơ khao khát sự thỏa mãn vô độ của họ đi. 12. Họ sẽ chỉ cho những người này khi họ mắc lỗi Những người độc hại sẽ gần như là làm mọi thứ để họ không bị khiển trách. Thậm chí là cả khi đó rõ ràng là lỗi của họ, họ sẽ bào chữa cho hành động của mình bằng cách đưa ra những việc mà người khác đã làm. Đối phó với một người độc hại một cách khôn khéo có nghĩa là nói với họ đó là lỗi của họ, và từ chối chấp nhận lý do của họ. Việc này có thể rất khó làm khi họ đang thoái thác nhưng sau cùng thì nó sẽ giúp họ trở nên tốt hơn. 13. Họ không bị lừa bởi sự tử tế giả tạo Những người độc hại sẽ thường cố gắng chiếm được người khác bằng cách để họ đắm chìm trong sự khen ngợi. Họ làm điều này bởi vì họ muốn thứ gì đó từ bạn, hoặc bạn là một mối đe dọa với họ. Bạn có thể nhận ra rằng họ gần như là không hay ca ngợi người khác như vậy, có khi họ còn thô lỗ với nhân viên chăm sóc khách hàng hoặc gay gắt với người lạ. Đừng bị lừa khi tin rằng người này thực chất thích bạn, hoặc rằng họ thực ra là người tốt. Họ chỉ đang cố để lợi dụng bạn. 14. Họ kiểm soát được cảm xúc của bản thân Những người độc hại sẽ cố điều khiển cảm xúc của người khác để tạo nên nhóm người phù hợp với mục đích của họ. Để tránh điều này, những người thông minh đảm bảo rằng họ ý thức được cảm xúc của mình và nguyên nhân gốc của việc tại sao họ lại cảm thấy như thế, để chắc chắn rằng họ là người duy nhất kiểm soát chúng. 15. Họ tập trung vào giải pháp chứ không phải vấn đềNhững người độc hại thường là những người đầu tiên đi đổ lỗi khi có chuyện xảy ra. Họ làm thế để tránh việc phải sửa chữa sai lầm. Những người thông minh sẽ phá vỡ khả năng của người độc hại bằng cách tìm ra giải pháp cho vấn đề, thay vì chỉ tập trung vào phần lỗi lầm. Họ sẽ giúp giải quyết dù họ có phần trong đó hay không. Theo Đỗ Linh Chi dịch/ Tâm lý học tội phạm Nguồn
Thứ Năm tuần XXVIII TN ,Lc 12, 1-7 Người ta thường nói “Sự thật mất lòng”. Chúa Giêsu là Sự Thật đã đến thế gian nên Ngài bị thế gian ghét bỏ. Còn những ai hâm mộ sự thật thì theo Ngài x. Ga 19, 37. Lời Chúa nhắm vào các biệt phái và luật sĩ thời Ngài cũng có giá trị cho người Kitô hữu chúng ta ngày nay vì đôi khi chúng ta tự mãn về những kiến thức tôn giáo nhưng lại không thực hành tinh thần tôn giáo. Ỷ lại vào những hiểu biết về tin mừng nhưng lại không thành tâm thiện chí sống theo tin mừng. Ỷ lại vào danh nghĩa người công giáo năng đi nhà thờ nhưng lại sao lãng việc công bình, bác ái đối với tha nhân. Rất nhiệt tình tổ chức những thánh lễ quan thầy, những lễ trọng, nhưng lại sao lãng việc chuẩn bị tinh thần và đời sống để mừng lễ. Rất nhiệt tình với những công việc đạo đức, nhưng lại không sống tinh thần đạo đức trong đời sống hôn nhân, gia đình, nghề nghiệp, xã hội. Ngày xưa, khi dân chúng ăn chơi sung sướng, thì các tiên tri lên tiếng báo động. Khi mà dân chúng chán nản tuyệt vọng trong cảnh lưu đầy, thì các tiên tri hát lên bài ca tin tưởng lạc quan. Chính vì đi ngược chiều như thế, nên hầu hết các tiên tri đều bị bách hại và bị giết, nhưng cái chết của các ngài là tiếng nói hùng hồn nhất, hữu hiệu nhất trong sứ mệnh loan báo sứ điệp của Thiên Chúa. Trang Tin mừng hôm nay là phần tiếp theo Tin Mừng hôm qua. Chúa Giêsu đang nặng lời trách các luật sĩ và biêt phái – những người chối bỏ sự thật để chay theo những hình thức giả dối bên ngoài. x. Lc 11, 42-46. Chúa Giêsu đã lên án thái độ giả hình của nhóm biệt phái cha ông họ đã sát hại các tiên tri, họ xây lăng để tưởng nhớ các ngài, nhưng lại tiếp tục đi vào dấu chân của cha ông họ bằng cách sát hại các tiên tri thời đại. Chúa Giêsu nhắc đến những vị ngôn sứ và tông đồ đã bị bách hại bắt đầu từ ông A-ben đến ông Gia-ca-ri . Tất cả họ đã giữ trọn luật Chúa và loan truyền Lời Chúa đến cho mọi người. Tuy nhiên lối sống tốt lành và lời họ loan báo trở thành gai nhọn đối với những kẻ đang sống thoải mái trong tội lỗi và không muốn thay đổi. Chính vì thế họ bị chống báng và bị giết chết. Tất cả họ đều cương quyết thực hiện thánh ý Chúa cho dù phải mất đi tất cả. Trước hết, Ngài trách họ vì họ là “dòng dõi của những người đã giết chết các ngôn sứ” x. Lc, 11, 47; Mt 23, 31. Người Do Thái tiếp tục đi vào vết xe đổ của tiền nhân bách hại “Ngôn sứ và Tông Đồ được Đức Khôn Ngoan của Thiên Chúa sai đến”Lc 11, 49. Hầu hết các luật sĩ và Pha-ri-sêu từ chối không nhìn nhận ông Gioan Tẩy Giả Lc 7,30, lên án và xử tử Đức Ki-tô Lc 19,15, bách hại các Tông Đồ đúng như lời Đức Ki-tô đã tiên báo trong bài Tin Mừng của ngày hôm nay. Sự mâu thuẫn trong việc làm của các luật sĩ một lần nữa bị Đức Giê-su kết án “ Thế hệ này sẽ bị đòi nợ máu tất cả các ngôn sứ.’’Lc 11,50a Các ngôn sứ là những người nói thay Chúa. Các ngài đã xuất hiện trong dòng lịch sử cứu độ, giữa lòng dân tộc Dothái. Khi dân Chúa đi sai đường lối Chúa dạy, các ngài liền lên tiếng cảnh báo. Lời các ngài nói thường làm cho người ta chói tai nên các ngài đã bị bách hại và giết chết. Gioan Tẩy giả cũng lên tiếng tố cáo Herôdê và cũng đã bị giết chết. Chúa Giêsu là Sự Thật đã đến thế gian. Ngài là Ngôn sứ’ vĩ đại nhất Thiên Chúa đã sai đến. Cho nên số phận của Ngài cũng bị thế gian bách hại. Cụ thể là những người biệt phái và luật sĩ đang âm mưu tìm cách bách hại Ngài “Họ cố tình gài bẫy Ngài để may ra bắt bẻ được lỗi gì từ miệng Ngài thốt ra chăng”. Và Chúa Giêsu cảnh cáo nếu họ không chấm dứt thái độ ấy thì họ sẽ bị Thiên Chúa công bình hỏi tội “thế hệ này sẽ bị đòi nợ máu. Chúa còn trách các luật sĩ là họ cất giấu chìa khóa sự hiểu biết, họ không vào mà những ai muốn vào cũng bị họ ngăn cản. Như chúng ta biết; các luật sĩ là những người hiểu biết Thánh Kinh. Nhưng tệ thay, họ không biết Đức Giêsu chính là Thiên Chúa, là tất cả những gì mà Thánh kinh quy chiếu vào! Họ đã không tin nhận Đức Giêsu là Chúa mà những ai muốn đến với Ngài cũng bị họ ngăn cản. Thế gian vẫn nói “Thật thà trung thực thường thua thiệt” nhưng theo Phúc Âm thì “Sự thật” mới thật sự là Tin mừng giải thoát. 8, 32. Đức Giêsu là Sự Thật đến thế gian và đã bị thế gian ghét bỏ. Các tông đồ và các ngôn sứ nói lên sự thật cũng đã bị người đời giết chết. Tuy nhiên, Đức Giêsu chết để đi vào vinh quang phục sinh; các vị chứng nhân chấp nhận cái chết để đi vào cõi bất diệt. Ngày nay, ta cũng đang bắt gặp một hình ảnh tương tự nơi Giáo Hội. Chỉ vì trung thành với Luật Chúa, Giáo Hội đã luôn luôn bị bách hại và chống đối. Những sự kiên quyết của Giáo Hội trước vấn đề như hôn nhân đồng tính, phá thai, tôn trọng nhân phẩm con người… đã không ít lần khiến Giáo Hội rơi vào những hoàn cảnh bị chống đối gay gắt. Thế nhưng dù thế nào đi nữa Giáo Hội vẫn một lòng trung thành với giáo huấn của Chúa Kitô, sẵn sàng đánh đổi tất cả để làm chứng cho Thiên Chúa giữa lòng thế giới. Phần chúng ta là môn đệ Chúa Giêsu, là con cháu của các thánh tử đạo Việt Nam nhưng đức tin của chúng ta ngày nay có thể nói là thua xa các ngài. Khi gặp giả dối, bất công trong xã hội, chúng ta thường không dám lên tiếng bênh vực cho công lý và sự thật. Ước gì chúng ta không chỉ kính trọng các thánh Tử Đạo bằng việc sửa sang các lăng mộ, tôn kính các di ảnh nhưng điều quan trọng là sống tinh thần đức tin trung kiên của các ngài. Xin cho chúng ta không chỉ khao khát vào nước trời bằng chìa khóa là sự hiểu biết Chúa Kitô mà còn dẫn đưa người khác vào nước trời qua đời sống chứng nhân yêu thương và can đảm nói lên Sự Thật nữa. Nhìn lại đời sống của mỗi người Ki-tô hữu, đã có biết bao lần lời nói và hành động của chúng ta chất chứa những mâu thuẫn dẫn đến những đau khổ, bất hạnh, cả những chia rẽ gây mất niềm tin trong cuộc sống… Lời Chúa ngày hôm nay là tiếng chuông cảnh tỉnh về thói giả hình trong đời sống đức tin cũng như đời sống thường ngày của con người. Mỗi người Kitô hữu được mời gọi sống đời sống chứng tá cho Chúa Kitô. Bởi vì chính sự chịu đựng những phiền toái. đau khổ, bách hại vì danh Chúa là mối phúc giúp ta đạt được nước trời mai sau như lời Chúa Giêsu đã dạy “Phúc thay ai chịu bách hại vì lẽ công chính vì nước trời là của họ”. Vì thế mỗi chúng ta hãy can đảm lên vì trong đau khổ ta sẽ tìm thấy sự ngọt ngào của Chúa. Đó cũng chính là nguồn cảm hứng của thánh nữ Tê-rê-sa A-vi-la khi ngài dành cả đời chịu đau khổ vì Chúa Giêsu với câu châm ngôn sống “Lạy Chúa, hoặc để con chịu đau khổ, hoặc để con chết đi”. Ta cầu xin Chúa cho mỗi ngày chúng ta biết hoán cải đời sống mình, đồng thời biết xây cất những nấm mồ không phải để chôn dấu các tiên tri mà để chôn dấu mọi tội lỗi mình đã phạm đến Thiên Chúa, hầu thăng tiến niềm tin của chúng ta, để chúng ta thêm hy vọng và tin tưởng vào Thiên Chúa. Huệ Minh
Cổ nhân có câu “gieo nhân nào gặp quả đó”, kẻ nào hành ác, hãm hại người khác, thì cuối cùng cái ác đó chính là sẽ quay lại đối với mình. Câu chuyện dưới đây là lời cảnh tỉnh cho những ai luôn đố kỵ và tìm cách hãm hại người khác. Ảnh minh họa Tại Trường Thủy Đường, phủ Gia Hưng, tỉnh Triết Giang, có một phú ông, họ Kim tên Chung, gia tài triệu nén, người đời đều gọi là viên ngoại. Tính tình bủn xỉn. Bình thường Kim Chung luôn có năm điều hận. Đó là năm điều nào? Thứ nhất hận trời, thứ nhì hận đất, thứ ba hận gia đình, thứ tư hận cha mẹ, thứ năm hận hoàng đế. Ông hận trời, hận trời một năm không phải là 6 tháng, tại sao còn có thêm gió thu đông lạnh, khiến người ta sợ lạnh phải mua thêm quần áo để mặc. Ông hận đất, ghét đất khiến cây cối sinh trưởng không đúng ý ông, nếu đúng ý ông, thân thẳng tròn đều, được vậy thì cây có thể làm cột nhà luôn, nhánh cây làm khung nhà, dễ dàng làm kèo, không cần phải có thợ gia công nữa. Ông hận những người thân của mình, hận bản thân không biết viết văn, một ngày không ăn cơm thì bị đói. Ông hận cha mẹ, để lại nhiều bạn bè thân thích, khi họ đến nhiều làm tốn tiền trà nước. Ông hận hoàng đế đã phân chia cho tổ tiên ông đất đai lại còn thu thuế của ông. Không chỉ có ngũ hận, mà Kim Chung còn có bốn điều oán. Oán bốn sự việc rất bình thường. Là bốn sự oán nào đây? Thứ nhất là oán núi đồng của Đặng gia, thứ hai là oán huyệt vàng của Quách Gia, ba là oán chậu châu báu của Thạch Sùng, bốn là oán ngón tay chỉ đá thành vàng của tổ sư Lã Thuần Dương. Bởi vì bốn điều oán và năm điều hận này mà tâm trạng luôn cảm thấy không đầy đủ. Luôn muốn tích tài vật, ngày đêm không yên. Đúng là “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành”. Chính vì thế nên người dân vùng đó đã đặt cho ông ta một cái tên, gọi là Kim Lãnh Thủy, hay còn gọi là Kim Bác Bì. Những người ông ta đặc biệt không thích là các tăng nhân. Trên thế gian chỉ có tăng nhân là sướng, không có những thứ của tục gia, không phải đi bố thí. Cho nên Kim Lãnh Thủy vừa nhìn thấy tăng nhân là không thích, trong lời nói của ông ta đầy những ý tứ chỉ trích. Ở gần nơi ở của ông ta, có một Phúc Thiện Am. Kim viên ngoại lúc này đã 50 tuổi, trước giờ không bỏ một đồng tiền nào để thắp hương cho Am. Vợ của ông, có cùng ngày tháng năm sinh với viên ngoại, chỉ không cùng giờ, bà thường ăn chay và yêu những điều tốt đẹp. Kim viên ngoại thích vợ ăn chay, nhưng ghét vợ làm việc thiện. Vì đã bốn mươi tuổi mà chưa có con cái. Đơn thị đã giấu chồng, lấy chiếc kẹp tóc 20 lạng vàng, đem bố thí cho lão tăng nhân ở Phúc Thiện Am, xin ông ta tụng kinh cầu Phật giúp sinh hạ con trai. Phật môn hữu ứng, quả nhiên sinh được hai người con, hơn nữa còn rất khôi ngô tuấn tú. Bởi vì do cầu xin tại Phúc Thiện Am mà được, nên đặt tên đứa lớn là Phúc Nhi, đứa nhỏ là Thiện Nhi. Đơn thị sau khi có được hai người con, thường xuyên giấu chồng, đem củi đem cơm tới quyên góp cho Phúc Thiện Am, cúng dường cho vị tăng già. Kim viên ngoại tình cờ nghe được phong thanh, liền mắng trời chửi đất, phu thê không thèm nhìn mặt nhau, cãi nhau đến khi ông ta mệt mới thôi. Mà không chỉ có một lần. Chỉ vì Hồn gia người vợ cũng là một người rất ngang bướng, sau khi cãi nhau, vẫn theo ý mình mà làm. Năm đó, phu thê họ tổ chức lễ mừng thọ 50, Phúc nhi năm đó 9 tuổi, Thiện Nhi được 8 tuổi, đều đã đi học, thập toàn thập mỹ. Vào sáng hôm sinh nhật của mình, Kim viên ngoại sợ người thân tới mừng thọ, ông dự tính sẽ đi trốn. Đơn thị góp chút bạc, tặng Am giúp làm một bàn thờ chay. Một là để mừng thọ cho cặp vợ chồng già, hai là để mừng con trai trưởng thành, hoàn thành tâm nguyện. Trước đây bà cũng đã nói qua việc này với chồng, nhưng ông chồng không chịu nên đành lấy của cải tư trang trong phòng riêng để làm. Đêm đó, bà cùng hòa thượng đặt các Phật Đèn, cầu hương hỏa đạo nhân đến Kim gia, hỏi Kim phu nhân cần mấy đấu gạo lức. Đơn thị mở cửa trộm lấy ba đấu gạo, đưa cho đạo nhân. Ngay sau đó Kim viên ngoại quay về, Đơn thị vẫn đang ở cửa kho để khóa cửa. Bị chồng bắt gặp, lại còn nhìn thấy vài hạt gạo rơi dưới đất, biết là vợ lấy đồ ở nhà đi làm việc tư. Ông tức quá định hét lên nhưng lại nghĩ “Hôm nay là ngày vui, đồ của anh chị đều bị bà ta đem cho rồi, cũng không đòi lại được, đành nuốt nước bọt chịu đựng vậy”, ông bèn cố gắng nhẫn nhịn. Nhưng cả đêm không ngủ, Kim Chung nghĩ đi nghĩ lại “Làm thế nào để tên hòa thượng kia không đến nhà ta gây loạn nữa. Lão đúng là một con ma phá hoại gia đình ta, chỉ trừ khi con lừa trọc đó chết, chứ ta quyết không tha”. Ông ta hận là chưa nghĩ ra kế sách nào cả. Đến giờ Thiên Minh, lão hòa thượng dẫn theo một đồ đệ tới trả lễ. Thực ra vị hòa thượng này cũng rất sợ Kim Lãnh Thủy, nên chỉ đứng ở ngoài cửa nhìn vào. Kim lão gia từ sáng sớm đã nhìn thấy, nhau mày khó chịu, bỗng chợt nghĩ ra một kế. Ông lấy mấy đồng xu, đi ra trung tâm thị trấn từ cửa bên, rồi tới hiệu thuốc mua một ít thạch tín. Sau đó đi qua cửa hàng của Vương Tam Lang mua ít điểm tâm, đến nơi thì thấy Vương Tam Lang đang chưng một khay bột mỳ, nhào một bát đường trắng để làm nhân bánh. Kim Lãnh Thủy lấy trong ống tay áo ra 8 xu đặt trước quầy và nói “Tam Lang cầm tiền đi, làm cho ta bốn cái bánh to một chút, cho nhân ít thôi, nhớ để một chỗ trống, để ta tự tay cho thêm nhân vào”. Vương Tam Lang không nói gì, trong tâm thầm nghĩ “Một người có tiếng như Kim Lãnh Thủy, Kim Bác Bì, từ khi mình mở cửa hàng điểm tâm, mấy năm nay chưa nhìn thấy người nhà ông bỏ một xu nào để ăn. Hôm nay ngày đẹp trời, lại đến cho mình đến 8 xu. Ông ta là khách sộp, mình cho ông ta thêm một chút nhân, để lần sau ông ta tới làm khách ruột ở quán của mình”. Vương Tam Lang lấy bột mỳ trắng như tuyết ở trong khay ra làm vỏ, rồi nói với Kim Lãnh Thủy “viên ngoại xin ngài đợi một lát”. Kim Lãnh Thủy rắc thạch tín vào trong bánh, sau đó cho thêm nhân vào, làm thành chiếc bánh hoàn chỉnh, cuối cùng đánh ký hiệu vào bánh. Ông làm liền bốn cái như thế, đợi chủ tiệm luộc chín sau đó cho vào ống tay áo, rời khỏi cửa tiệm của Vương Tam Lang, đi bộ tới cửa nhà mình. Lúc đó hai thầy trò hòa thượng đang ngồi trong sảnh uống trà, Kim lão gia nhìn thấy rất vừa ý, đi vào nhà trong nói với Hồn Gia “Hai vị sư phụ từ sáng sớm đã đến, sợ rằng bụng đã đói rồi. Vừa có mấy người hàng xóm mời tôi ăn điểm tâm, tôi thấy bánh rất ngon bèn mua lấy 4 cái, sao không mang ra mời 2 vị sư phụ nhỉ?”. Đơn thị mừng thầm khi thấy chồng mình nhân tâm hướng thiện, lấy một cái đĩa hồng châu, bày 4 cái bánh ra đĩa, gọi nha đầu bê ra ngoài. Vị hòa thượng nhìn thấy viên ngoại đã về nhà, không dám ở lại lâu, không có tâm trạng nào ăn bánh. Thấy nha đầu mang ra rồi, hiểu được ý tốt của Kim phu nhân, cũng không đành từ chối bèn lấy 4 cái bánh cho vào ống tay áo, nói cảm ơn, rồi đi ra khỏi cửa quay trở về am. Kim lão gia mừng thầm trong bụng, lần này chắc lão hòa thượng không thể sống tiếp. Lại nói về hai đứa trẻ nhà Kim gia, học ở trên xã, khi được tan học thường đến am để chơi đùa. Đêm hôm đó, chúng lại đến am. Lão hòa thượng nghĩ “Hai đứa nhỏ nhà Kim gia thường đến đây mà chẳng có gì mời chúng. Hôm nay Kim phu nhân biếu tặng mình bốn cái bánh vẫn chưa động đến, vẫn còn để trong tủ, sao không mang ra cho chúng, mời chúng ăn bánh uống trà nhỉ?”. Ông bèn bảo đệ tử lấy bốn chiếc bánh trong tủ ra, đến nhà bếp nướng lên cho vàng, nóng lên rồi mang thêm hai cốc trà đặt ở trong phòng, sau đó mời hai vị tiểu quan nhân ăn bánh uống trà. Hai đứa trẻ đang chơi nghịch, đang lúc bung đói, nhìn thấy bánh nóng hôi hổi, mỗi đứa hai cái, ăn hết sạch. Khi chưa ăn thì vẫn bình thường, vừa mới ăn vào cảm tưởng như thể có một ngọn lửa thiêu đốt trong tâm can, bụng đau như bị hàng vạn ngọn giáo đâm vào. Hai đứa trẻ cùng kêu đau bụng một lúc. Người đầy tờ đi theo hai đứa trẻ hốt hoảng nói cần đưa chúng về nhà. Hai đứa trẻ đau đến mức không làm gì được nữa, chân cũng không đi nổi nữa. Lão hòa thượng cũng rất lo lắng, nhưng chẳng biết nguyên cớ do đâu, chỉ biết gọi hai đệ tử lại, mỗi người bế một đứa, nhờ người đầy tớ dẫn đường, đưa hai đứa trẻ về nhà Kim viên ngoại, sau đó hai vị tăng nhân tự quay trở về. Hai vợ chồng Kim gia ngạc nhiên, hoảng hốt gọi người đầy tớ ra hỏi rõ sự tình. Người đầy tớ nói “Hai đứa trẻ đã đến Phúc Thiện Am, ăn bốn cái bánh, sau đó bụng bắt đầu đau. Lão sư phụ nói Mấy chiếc bánh này là do gia đình nhà ta gửi tặng ông, ông không nỡ ăn. Cho nên lấy ra tặng lại cho hai vị tiểu quan nhân”. Kim viên ngoại lúc này đã biết rõ sự việc, đành đem sự tình ông hạ độc thạch tín nói cho Hồn Gia Đơn thị biết. Đơn thị tâm tình càng hoảng loạn, bèn lấy nước lạnh cho hai đứa nhỏ uống. Làm thế nào để chúng tỉnh lại bây giờ? Ngay sau đó hai đứa trẻ thất khướu chảy máu, thật đau thương làm sao, chốc lát đã trở thành thây ma chết yểu. Đơn thị muôn vàn khó khăn, cầu mong mãi mới được hai đứa con, giờ người chồng bất nhân lại tự đầu độc chết con mình. Giờ có đánh mắng cũng vô ích. Bà đau đớn không chịu nổi, cay đắng không nói hết, liền đi vào trong phòng, lấy dây thắt eo lưng treo cổ tự sát. Kim viên ngoại khóc thương hai đứa con xong, đành nuốt lệ đi vào phòng định bàn bạc với vợ. Nhìn thấy cảnh tượng vợ treo cổ tự tử, sợ hãi gần chết, liền đổ bệnh nằm liệt giường, không tới 7 ngày sau cũng qua đời. Những người trong dòng họ Kim thị, bình thường rất hận Kim Lãnh Thủy, ghét sự bủn xỉn của Kim Bác Bì, nhân dịp này, từ lớn đến nhỏ đều rủ nhau tới, lấy hết sạch đồ đạc trong nhà của ông ta. Gia tài triệu bạc nén của Kim Lãnh Thủy viên ngoại từ đó mà mất hết. Danh tiếng của Kim viên ngoại giờ trở thành ác danh “tự ăn quả đắng do mình trồng”. Đây chính là báo ứng của việc không hướng thiện mà hành ác vậy! Theo Dajiyuan Staff, Câu chuyện theo 《Cảnh Thế Thông Ngôn》 Xem thêm Chuyên đề Nhân quả báo ứng Không tin nhân quả, cô gái ngoại tình nhận cái kết bi thảm Nhân quả báo ứng Lừa gạt người, hóa gà đen trả nợ mới được đầu thai Nhân quả báo ứng Làm sao để hối cải khi phạm ác nghiệp?
Chuyện kể rằng tại Đài Loan vào 64 năm về trước đã xảy ra một vụ án oan Khi ấy có một người họ Lâm vì vu oan cho người khác, nên đã khiến người đó tự sát chết, tạo ra ác nghiệp. Sau này người họ Lâm kia chết đi, đã chuyển sinh thành bò, họ tên của người này còn được ghi trên lưng con bò, sự việc gây chấn động dư luận và cả giới truyền thông… Trong tục ngữ có một câu nói là “kiếp sau làm trâu làm ngựa trả nợ”, cách nói này có thật sự báo ứng hay không? Con người làm chuyện xấu thì thật sự sẽ rơi vào cõi súc sinh sao? Bài viết dưới đây đưa ra hai câu chuyện có thật, liên quan đến nhân vật chính trong tiền kiếp tạo nghiệp ác, sau bị chuyển sinh làm thân bò – trên thân con bò còn được ông trời “thụ ký” – ghi lại dấu ấn, để răn dạy người đời rằng nhân quả luôn báo ứng, chớ hòng xem nhẹ… Hại chết người khác, sau đó bị sét đánh rồi chuyển sinh thành bò, để lại dấu chứng Vào giữa mùa hè năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 25 1936, Lưu Thiên Tích, hội trưởng Hội Phật giáo huyện Hợp Giang của Tứ Xuyên đã ghi chép thực lục về một người làm chuyện xấu xa sau khi chết bị chuyển sinh làm con bò. Thực lục hồ sơ thực tế. Tại huyện Đồng Nhân ở Quý Châu có một tên vô lại tên Địch Quang Viễn, gian dâm với cháu dâu Tiền Thị. Chuyện xấu của bọn họ bị chị dâu của Địch Quang Viễn là Thường Thị bắt gặp. Địch Quang Viễn và Tiền Thị vì lo sợ chuyện xấu bị bại lộ, nên đã mua thuốc độc rồi bày kế hại chết Thường Thị. Các con của Thường Thị cảm thấy mẹ mình đang rất khỏe mạnh mà lại đột nhiên qua đời như vậy là điều không bình thường. Họ cho rằng cái chết của mẹ hình như có đôi chút liên quan đến Địch Quang Viễn, nên muốn thăm dò thực hư ra sao. Ngày 22 tháng 4 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20, các con của Thường Thị tìm Địch Quang Viễn để tra hỏi, Địch Quang Viễn thề với thần thánh rằng Nếu như thật sự có chuyện này, sẽ bị sét đánh chết. Tám ngày sau, đến ngày 1 tháng 5, năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20, vào giữa trưa khi trời đang nắng to, bên phía nhà của Địch Quang Viễn đột nhiên trời đất trở nên tối sầm rồi sau đó trút xuống một trận mưa lớn, các tia sét đan xen nhau trên bầu trời, sau đó hàng xóm nhìn thấy có sét đánh thẳng vào nhà của Địch Quang Viễn, và chỉ trong chốc lát, trời lại trong xanh trở lại, mây đen cũng tan biến mất. Những người hàng xóm đi vào nhà của Địch Quang Viễn để xem tình hình ra sao thì phát hiện hắn ta và Tiền Thị đều bị sét đánh trúng. Tiền Thị đã bị chết ngay tại chỗ, còn Địch Quang Viễn thì vẫn còn nói chuyện được. Y nói mình đã làm chuyện không nên làm, vì vậy mà bây giờ bị sét đánh trúng, sắp phải chết rồi. Địch Quang Viễn còn nói mình và cháu dâu Tiền Thị đều sẽ đầu thai vào Thạch gia ở gần đây để tái sinh làm thân bò, vừa mới nói dứt lời thì cũng chết luôn. Những người hàng xóm bèn chạy đến Thạch gia nghe ngóng, họ thấy con bò của Thạch gia quả nhiên là vừa mới sinh được hai con bê. Một con là bê vàng, là con đực, còn một con hơi nhỏ một chút thì là con cái. Ở phần lông và da tại đầu con bê cái, giống như là đang che giấu một bộ phận dị thường nào đó. Mọi người tò mò nên đã nhấc đầu con bò cái tơ lên xem, và họ thấy các nốt dị tật giống như hình của bộ phận sinh dục nữ. Con bò cái tơ có hai chân hơi nhỏ, hình dạng của móng chân cũng dị thường, toàn bộ đều sụp xuống. Khi có người gọi con bò cái tơ bằng tên của Tiền Thị và kể lại chuyện xưa, con bò cái tơ hình như có thể hiểu được, nó liền cúi đầu xuống, nước mắt tuôn rơi, giống như đang rất xấu hổ và hối hận. Người nhà Thạch gia muốn đem hai con bê đi bán, đồng thời cho rằng ông Trời muốn thông qua điều này để răn dạy người đời rằng Đừng làm chuyện xấu! Người làm việc xấu sẽ luân hồi chuyển sinh thành súc sinh, phải chịu khổ để trả món nợ nghiệp. Có một người mua hai con bê này từ chỗ của Thạch gia, và xem chúng là hàng hiếm, dẫn theo chúng đi khắp nơi để triển lãm, có rất nhiều người mua phiếu vào cổng để xem chuyện này rốt cuộc là như thế nào. Mùng 5 tháng 5, năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 25, hai con bê được đưa đến huyện thành của Lưu Thiên Tích, hội trưởng Hội Phật giáo huyện Hợp Giang, họ dừng chân tại đồi cát bên ngoài thành. Chỗ triển lãm được bao bọc bởi những tấm vải to, một người chỉ cần bỏ ra hai trăm đồng là có thể đi vào thăm quan. Những người dân địa phương tranh nhau đi đến đó để xem cho rõ, mọi người xếp hàng dài liên tiếp trong nhiều ngày, vây kín nơi triển lãm. Hội trưởng hội Phật giáo Lưu Thiên Tích khi ấy đã kêu chủ nhân của hai con bò dắt chúng đến trước văn phòng để chụp ảnh, rồi ghi lại bản thực lục về nhân quả báo ứng, luân hồi tái sinh. Đổ oan người khác tái sinh làm con bò, họ tên ghi ở trên lưng bò Thành Bắc Môn của Hằng Xuân, Bình Đông. Đặng Mai Linh/ĐKN Chuyện kể rằng tại Đài Loan vào 64 năm về trước đã xảy ra một vụ án oan Khi ấy có một người họ Lâm vì vu oan cho người khác, nên đã khiến người đó tự sát chết, tạo ra ác nghiệp. Sau này người họ Lâm kia chết đã chuyển sinh thành bò, họ tên của người này được ghi trên lưng bò, giống như một lời cảnh báo rõ ràng cho người đời. Năm xưa ký giả của tờ “Dân Thanh Nhật Báo” Đài Trung, Đài Loan đã phỏng vấn chủ nhân của con bò trên, và đăng tải tin tức này vào ngày 28 tháng 1 năm 1956. Sự việc xảy ra tại thị trấn Hằng Xuân huyện Bình Đông, Đài Loan. Một con bò cái trong nhà Vưu Vạn Kim vừa mới sinh được một con bê, trên lưng nó xuất hiện ba chữ “Lâm Tân Giáo”. Vưu Vạn Kim vừa nhìn thấy ba chữ “Lâm Tân Giáo” trên lưng con bê, là ký ức đau thương được chôn giấu trong lòng ông suốt mười mấy năm qua bỗng dưng lại hiện ra trước mặt. Lâm Tân Giáo mà Vưu Vạn Kim quen biết là một bác sĩ trong thị trấn Hằng Xuân của mười mấy năm về trước. Trước khi Đài Loan tái độc lập vào ngày 25 tháng 10 năm 1945, em trai của Vưu Vạn Kim là Vưu Vạn Đạt, bởi gia cảnh nghèo khó nên đã đi làm người quản công trong nhà của Lâm Tân Giáo. Có một lần trong nhà họ Lâm bị mất trộm hơn hai ngàn cân thóc, dẫn đến một chuyện vô cùng bất hạnh Lâm Tân Giáo đổ oan cho Vưu Vạn Đạt trong tình huống chưa làm rõ sự thật và thiếu chứng cứ, đồng thời báo cảnh sát đến bắt Vưu Vạn Đạt. Lúc đó, tên cảnh sát xử lý chuyện này đã đánh đập tra khảo Vưu Vạn Đạt, ép anh ta phải nhận tội. Vưu Vạn Đại ôm hận trong lòng mà không thể nào rửa oan được, cuối cùng đã tự sát để chứng minh sự trong sạch của mình. Sau đó không lâu, Lâm Tân Giáo cũng qua đời. Mười năm sau đó, tức là vào năm 1956, con bò cái trong nhà của Vưu Vạn Kim sinh được một con bê con, lông ở trên lưng con bê lại hiện ra ba chữ “Lâm Tân Giáo”. Con trai của Lâm Tân Giáo là Lâm Vinh Quán khi đó 23 tuổi biết được chuyện này, ngay lập tức thông qua hàng xóm để thương lượng với Vưu Vạn Kim, bằng lòng bỏ ra mười lăm ngàn Đài tệ để mua con bê nhỏ về nuôi, nhưng đã bị Vưu Vạn Kim từ chối. Sau khi tin tức này lan truyền ra bên ngoài, truyền thông báo chí vào cuộc đưa tin, gây chấn động khắp mọi nơi, những ai chứng kiến cũng đều kinh hoàng mà thốt lên rằng “nhân quả báo ứng là có thật!” Lúc sống hại người, đổ oan khiến người khác mất mạng, sau khi chết bị chuyển sinh làm súc sinh để trả tội nghiệp, hơn nữa còn được ông trời “thụ ký” một cách khéo léo, chuyển sinh vẫn giữ lại chứng cứ, có thể nói đây cũng là một trong những câu chuyện rõ ràng nhất về tái sinh trả nghiệp trong lục đạo luân hồi. Vũ trụ rộng lớn, trời đất bao la, nhưng ông trời luôn có mắt, mắt thần ở khắp mọi nơi, luôn luôn ghi nhận mọi lời nói và hành vi của con người thế gian, để quyết định vận mệnh tương lai của nhân thế. Cơ thể của con người chết đi không phải là kết thúc báo ứng, mà là sự khởi đầu cho quả báo ở kiếp sau, nguyên thần mang theo thiện đức và ác nghiệp rời đi, tiếp tục luân hồi vào kiếp sau, hưởng phúc báo của thiện nghiệp trong đời chuyển sinh đó, hoặc là trả món nợ của ác nghiệp trong khổ cực. Kinh Phật giảng “Muốn biết nhân của kiếp trước, hãy nhìn những gì kiếp này có; muốn biết quả của kiếp sau, hãy nhìn những gì kiếp này làm”. Hai câu chuyện về con người chuyển sinh làm thân bò trong bài này đều thể hiện được đạo lý nhân quả báo ứng trong luân hồi chuyển sinh. Theo Epoch TimesChâu Yến biên dịch
cách hãm hại người khác