Bạn đang đọc bộ truyện Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày) của Diệp Phi Dạ tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày) thuộc thể loại (Ngôn tình) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Diệp Phi Dạ, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn. Đọc truyện Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu 100 Ngày) - Tác giả Diệp Phi Dạ: Toggle navigation. Toàn Bộ; Truyện Hay; Thể loại. Tất cả thể loại Ngàn Truyện; Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu 100 Ngày) Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu 100 Ngày) Cùng đọc truyện Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày) của tác giả Diệp Phi Dạ tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Thể loại: Ngôn tình, hiện đại Hai tháng sau một lần ngoài ý muốn ngủ cùng nhau, cô mang trong mình dòng máu của anh, anh và cô theo lời cha mẹ mà kết hôn. Thông tin truyện Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày) Bạn đang theo dõi truyen full hay da hoan thanh Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày) của tác giả Diệp Phi Dạ rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Truyện Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện Tây, Việt đủ loại. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Đọc truyện tranh Vách Tường Có Nam Thần: Cưỡng Ép Yêu 100 Ngày - Nam Thần Cách Vách chap 99 next chap 100 tiếng việt. ef74. Từ trước đến nay cô đều rất thông mình, ban đầu Cố Dư Sinh dẫn cô đến xem thi thể đồng đội của hắn, dẫn cô đến đây kể chuyện lúc xưa, trong lòng cô đã có chút bồn chồn, mãi đến khi hắn nói chuyện hôm qua hắn bị lãnh đạo gọi lên để bàn chuyện cơ mật, trong nháy mắt cô đã biết vì sao hắn lại nói những chuyện lúc nãy với cô. Hắn đang dùng phương thức trực tiếp nhất để cô chấp nhận sự lựa chọn của hắn. Tuy rằng hắn không cho cô biết cụ thể những việc mà hắn phải làm, cô cũng có thể hiểu được nhiệm vụ mà hắn sắp phải tham gia rất nguy hiểm, liên quan đến sinh tử. Tần Chỉ Ái nhìn chằm chằm khuôn mặt tinh xảo của Cố Dư Sinh, lại không nói gì. Cố Dư Sinh cho cô thời gian, chờ cô trả lời. Hai người yên lặng một lúc lâu, Tần Chỉ Ái rốt cuộc cũng lên tiếng “Khi nào thì đi?” Cô không nói “Có thể đừng đi không”, cũng không phải “Cố Dư Sinh, sao anh không thương lượng với em một chút lại lựa chọn bỏ em ở lại?”, cô lại nói “Khi nào thì đi?” Bốn chữ này có ý gì, Cố Dư Sinh hiểu rất rõ ràng. Cô không ngăn cản hắn, cô hiểu hắn… Hôm qua lãnh đạo vừa đề nghị với hắn xong, hắn không hề do dự, đi ra khỏi đó, hắn ngơ ngơ ngác ngác, qua nhiều năm như vậy rồi, cuối cùng cũng tìm được người phụ nữ mà mình yêu nhất, có một đứa con, ngày tháng yên ổn đang hiện ra trước mắt, hiện nay lại gọi hắn đi làm những chuyện nguy hiểm đến tính mạng, sao hắn có thể không do dự đây? Nhưng cuối cùng hắn vẫn đồng ý rồi. Rời khỏi quân ngũ quá lâu, nếu không phải vì lúc đó quá ưu tú, lúc này hắn đã không bị gọi lại rồi. Sau đó lại hỏi cung một loạt. Mãi đến trưa hôm nay, hắn mới được thả về nhà. Khi hắn lái xe vào tiểu khu, trong lòng hắn có chút sợ sệt, sợ cô khóc rống lên không chịu để cho hắn đi, sợ cô mang thai lại không thể chịu đựng được, lại làm hại bản thân, làm hại Đậu Phộng Nhỏ, sợ rất nhiều, rất nhiều chuyện. Nhưng hắn lại hoàn toàn không nghĩ tới cô không khóc không nháo, liền đồng ý. Cô hiểu chuyện, khiến hắn lại càng thêm đau lòng, lại càng khó chịu. Hổ thẹn, tự trách, giống như thủy triều ập vào ngực hắn, hắn nhìn chằm chằm đôi mắt của cô một lúc lâu mới hỏi một cậu không liền quan đến câu hỏi của cô “Em, Tiểu Ái, em không giận anh sao?” Giận cái gì? Giận hắn bỏ lại cô và Đậu Phộng Nhỏ mà bỏ đi vào chốn hiểm nguy sao? Giận hắn máu là nóng, tim là bỏng yêu đất nước tốt đẹp yên bình này sao? Bàn về tâm tư, ai lại muốn người mà mình thương yêu nhất đi làm chuyện nguy hiểm, có thể hy sinh bất cứ lúc nào chứ? Huống chi cô còn yêu hắn tha thiết, yêu hắn 10 năm, nhưng từ lúc còn nhỏ, hắn đã nói với cô về giấc mộng sơn hà kia. Đã nhiều năm như vậy, người mà cô yêu vẫn không hề thay đổi, vẫn ấp ôm hy vọng tốt đẹp ấy, cô sao có thể giận hắn, cản hắn, làm vậy cô đã không còn là người hắn yêu trước đây rồi, không phải sao? Tần Chỉ Ái lắc đầu với Cố Dư Sinh “Không giận, chỉ là trong lòng có chút khó chịu.” Thật sự không giận. Chỉ là có chút khổ sở. Một câu nói, Cố Dư Sinh suýt vì vậy mà khóc, hắn ôm Tần Chỉ Ái vào lòng, ôm thật chặt một lúc, mới trả lời câu hỏi của cô “Ngày mai phải đi rồi.” Sáng mai? Vậy chỉ còn lại một khoảng thời gian ngắn ngủi thôi sao? Tần Chỉ Ái có thể cảm giác được nhiệm vụ này thật sự rất khẩn cấp, nhưng lại không nghĩ lại phải vội vàng đến thế, trong chớp mắt lại phải chia lìa rồi, trong lòng cô bỗng trở nên đau xót, ánh mắt đẫm lệ. Cùng đọc truyện Ép Yêu 100 Ngày Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày của tác giả Diệp Phi Dạ tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Ngôn tình, hiện đạiHai tháng sau một lần ngoài ý muốn ngủ cùng nhau, cô mang trong mình dòng máu của anh, anh và cô theo lời cha mẹ mà kết nói "Cố tiên sinh, tôi thích đồ ăn nhà hàng này", ngay ngày hôm sau đầu bếp nhà hàng đã trở thành đầu bếp riêng trong nhà nói "Cố tiên sinh, tôi thích túi ở cửa hàng này", ngay đêm đó nhà thiết kế này liền trở thành người thiết kế riêng của tưởng kết hôn không có tình yêu, cô và anh sẽ giống như trước, nhưng anh lại sủng ái cô đến tận trời. Cô muốn đi làm, anh không đồng ý, cô liền lén tìm việc nhưng cuối cùng do anh sau lưng dở trò quỷ khiến cô không tìm được công việc. Cô tức giận đến tìm anh, anh liền cười híp mắt an bài cho cô một công việc. Ngày hôm sau, cô vui vẻ đi làm lại phát hiện ra bản công việc của mình viết, họ và tên Tần Chỉ Yêu, chức vụ Vợ của Cố Dư Sinh Hầu như mỗi ngày Lục Bán Thành đều đến thăm cô, hoặc là mang bảo mẫu đến nấu cơm cho cô ăn, hoặc là gọi món bên ngoài cho cô ăn nhưng Hứa Ôn Noãn không hề có khẩu vị gì, đa số chỉ động đũa hai cái, sẽ không ăn nổi nửa tháng, Lục Bán Thành nhìn thấy Hứa Ôn Noãn ngày một gầy, lúc hắn nghĩ có nên đưa cô đến bệnh viện khám thử một chút không, ngày ấy là thất tịch, hắn mang theo một hộp cơm, gõ cửa nhà cô, nhìn thấy cô mặc một cái váy đẹp đẽ, tinh xảo đứng trước cửa, hình như đang chuẩn bị ra Bán Thành có chút ngạc nhiên, sau đó là vui mừng “Phải ra khỏi nhà sao?”Hứa Ôn Noãn không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ với hắn một cái, sau đó liền khom người cầm một đôi giày đầy màu Bán Thành nâng hộp cơm đến trước cô, nhấc nhấc “Có muốn ăn chút gì rồi hẵn đi không?”Hứa Ôn Noãn lắc lắc Bán Thành không miễn cưỡng cô, đặt hộp cơm trong tủ lạnh “Vậy khi nào em đói bụng, có thể hâm lại ăn.”Hứa Ôn Noãn ừ một tiếng, sau đó mang Bán Thành theo cô ra khỏi nhà, lúc đi vào thang máy, Lục Bán Thành hỏi “Em đi đâu vậy? Có muốn anh đưa em đi không?”Hứa Ôn Noãn do dự một chút, lúc thang máy dừng lại, cô lại ngập ngừng “Đã làm phiền anh rồi…”Lục Bán Thành vui vẻ mặt mày có một vệt cười, cầm chìa khóa mở khóa, sau đó lại nhẹ nhàng bước đến cạnh xe, giúp Hứa Ôn Noãn mở cửa Ôn Noãn đi đến quán café đối diện trường xe, cô nhận được một cú điện thoại, Lục Bán Thành lái xe, từ những lời mà cô nói, có thể biết được cô đi gặp Ngô gần trường học nên không thể lái xe vào, vì vậy xe của Lục Bán Thành dừng ở giao Ôn Noãn nói cảm ơn một tiếng, sau đó liền đẩy cửa xuống Bán Thành ngồi trong xe, nhìn qua kính chắn gió, có thể nhìn thấy cô nhẹ nhàng đi vào cổng trường A, Ngô Hạo tựa ở một cái cây gần đó đứng thẳng dậy, đi tới trước mặt người không biết đang nói gì, sau đó Ngô Hạo đi trước Hứa Ôn Noãn đi sau vào quán Bán Thành nhìn mãi mới thu hồi lại tầm mắt, vốn định chuyển bánh lại nhưng hắn lại do dự một lúc, tắt máy xe, tựa vào ghế xe, nhắm mắt lại, hoảng hốt thất thắn mà nói, hắn lần đầu tiên gặp Hứa Ôn Noãn hắn hoàn toàn không có chút ý đồ không an phận với bạn thì không thể yêu, đạo đức đó vẫn là một đường biên ngang khiến hắn không thể nói ra tình cảm của nữa đa số lúc hắn nhìn thấy Hứa Ôn Noãn, cô đều dính bên người Ngô Hạo, hoặc là nũng nịu, có khi là tán gẫu với đến năm ngoái, trong cuộc họp thường niên của Cố thị, khi biết cô là người bạn trong game hắn quen nhiều năm rồi, hắn mới không nhịn được mà nhìn cô nhiều trưởng trong game của hắn quen khi hắn còn đang ở nước ngoài, vô tình quen biết, cùng chơi nhiều năm như vậy, hắn và đội trưởng dù chưa bao giờ gặp mặt nhưng hắn vẫn có chút hiếu kỳ muốn biết cô trông như thế khi biết cô là đội trưởng, hắn liền chuyển hết những hiếu kỳ ảo kia vào thực với cô quan tâm nhiều hơn, càng ngày càng nhiều, hắn càng ngày càng tốt với cô, mãi đến cuối cùng, đến một mức độ mà hắn không thể dừng lại được dù có không thể dừng lại được, cô cũng phải kết hôn với Ngô Hạo, không phải sao? Hốc mắt của cô ngày càng đỏ, nhịn không được, một giọt nước mắt lại rơi xuống, rơi trên áo của hắn, thấm thành một vòng tròn thể Cố Dư Sinh cứng đờ, sau đó liền đưa tay ra sờ sờ mặt của cô, chạm vào khóe mắt ướt nhem của cô, đầu ngón tay của hắn cũng phát run, cổ họng giống như dùng hết sức lực mới có thể nói nổi “Sao lại khóc rồi?”Tần Chỉ Ái không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, lại nép mặt vào ngực của hắn hít sâu một tay của Cố Dư Sinh hơi ngừng một chút, lại thương tiếc an ủi luồng vào trong tóc của cô, nhẹ nhàng xoa, âm thanh cực kỳ ngọt ngào “Đã xảy ra chuyện gì? Bị người khác bắt nạt sao? Là việc đóng phim có vấn đề? Hay là thân thể có chỗ nào không thoải mái?”Hắn hỏi liên tiếp nhiều khả năng, cô lại không kiềm chế được dán mặt vào ngực của hắn vừa thấm ướt trên áo của Cố Dư Sinh lại cảm nhận được có thêm nhiều giọt nước lăn xuống, trong chốc lát trên ngực áo của hắn đã bị ướt thành một vòng tròn dù hắn không biết cô làm sao nhưng thấy cô khóc, hắn cũng chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, xoa xoa lưng ấn tượng của cô, hắn chưa từng kiên trì và dịu dàng như năm trước, hai lần lỡ hẹn, tám năm cô ngây ngẩn chờ đợi, tám năm sau lại bất đắc dĩ đóng thế làm người khác, còn biết hắn cố ý cho cô số điện thoại giả, hắn đã quên mất sự tồn tại của lại mọi chuyện, giống như một ngọn núi lớn từ từ đè ầm ầm trong lòng cô, cảm xúc cuối cùng vỡ òa, từ khóc không tiếng động trở nên nức nở nghẹn ngào, rồi thành tiếng khóc xe tâm Dư Sinh ôm cô, để mặc cô khóc khàn cả gào khóc của cô giống như một người đang cầm dao đâm vào tim của hắn, rạch từng dường từng đường tạo thành những vết thương đầy máu không chịu đựng được liền ôm chặt lấy cô, mãi đến khi cô khóc đã rồi, âm thanh ngày một nhỏ dần, hắn mới mở miệng giống như đang dỗ trẻ con mà nói “Được rồi, đừng khóc nữa, tâm tình không tốt có thể nói cho anh biết, bị người khác bắt nạt anh có thể giúp em đánh hắn, bắt hắn đền gấp bội, khóc cũng không giải quyết được chuyện gì, đừng khóc, nha?”Tần Chỉ Ái không lên tiếng, nhưng vì khóc lâu, cô cũng mệt nằm trên người xong, tâm trạng của Tần Chỉ Ái tốt hơn rất nhiều, cô lau nước mắt trên mặt, di tới di lui trên người Cố Dư Sinh, cô mới phát hiện hôm nay hắn vẫn như hôm qua mang theo đủ thứ mùi trên đời về ngày nay hắn đều dằn vặt cô như vậy, mắt cô bỗng nhiên lại rơi một giọt nước.“Không phải đã nín rồi sao? Sao lại khóc nữa?”Cố Dư Sinh có chút hoang mang lau nước mắt cho cô, chỉ là hắn còn chưa lau khô hẳn, cô bé trong ngực hắn đã thút thít nói một câu “Anh có thể đi tắm trước không?”Cố Dư Sinh bị Tần Chỉ Ái nói như vậy, không phản ứng kịp buồn bực “Hả” một Chỉ Ái biết mình không có tư cách ghen, không chỉ còn mấy ngày nữa là cô phải đi liền nhân lúc này tùy hứng theo tình cảm của mình một lần đi.

truyện ép yêu 100 ngày