Những thói quen trong lúc tức giận có thể đẩy mối quan hệ của bạn đi xa quá. Nếu không muốn phải hối hận thì hãy thay đổi trước khi quá trễ.
Tựu chung lại, những việc trái với lương tâm của mình thì sớm muộn gì cũng sẽ khiến bản thân hối hận. Bởi vậy ngay từ đầu hãy tránh xa những việc có thể khiến mình day dứt, nửa đời sau tự khắc sẽ an nhiên. Thứ hai, không chạm vào thứ làm tổn hại chính mình Khi đến tuổi tứ tuần, sự nghiệp đang ở thời kỳ thịnh vượng.
Thực tế cho thấy, mỗi người phụ nữ đều là một chiến binh trong hôn nhân, họ luôn cố gắng hết mình vì hạnh phúc gia đình. Nếu đã yêu một ai đó, họ sẽ không dễ dàng rời bỏ, kể cả khi cuộc sống khó khăn, họ vẫn chọn ở lại vì còn yêu và còn hy vọng. Tuy nhiên họ cũng luôn cần sự quan tâm, tôn trọng và thấu hiểu của bạn đời.
Chu Lỗi cũng không biết vị kia nguyên anh tu sĩ là cái gì ý tứ, hơn nữa hắn cũng rất kỳ quái, hắn gặp được nguyên anh tu sĩ cũng không tính thiếu ( Mạc Thiết + La Thanh ), nhưng vô luận cái nào đều sẽ cấp người một loại thản nhiên áp lực.
Tình yêu nếu chỉ có sự trách nhiệm thì chưa nói đến những điều lãng mạn, ngay cả những đồ dùng trong nhà bị hỏng thì chồng chẳng thèm chịu sửa giúp vợ. Bởi thay vì gia đình, ở bên ngoài anh ấy bận rộn với bao nhiêu thứ khác, trong mắt đâu còn chỗ cho vợ nữa. Đó chính là điểm khác nhau giữa cuộc hôn nhân hạnh phúc với hôn nhân chỉ vì trách nhiệm.
Người ta thường bảo rằng: Người kết hôn sớm vì tình yêu mách bảo cũng có thể vì tình yêu mà ly hôn. Thật ra, chính xác là như này: Người kết hôn khi chưa biết mình cần gì ở cuộc hôn nhân này, thì sớm muộn gì cũng ly hôn.Không phải ngẫu nhiên mà chúng ta có thống kê về tỷ lệ ly hôn ở Mỹ năm 2020 chạm
hznqAin. Hà An là một nhân viên công sở như hàng nghìn hàng vạn những nhân viên công sở ngày ngày một lịch trình sáng sớm thức dậy chen chúc trên đường đến công ty, tối mịt về đến nhà. Rồi sáng hôm sau lại một vòng quay như vậy. Tốt nghiệp đại học khoa công nghệ 10 năm nhưng cô vẫn dậm chân ở vị trí nhân viên kho của tập đoàn công nghệ Thiên Long. Cuộc sống nhàm chán đến vô vị. Muốn cố gắng thoát khỏi cảnh tù túng và yếu nhược của bản thân nhưng cũng chỉ là mơ ước. Không biết bắt đầu từ ngờ được từ một nhân viên công cở bình thường, cuộc sống của cô đã thay đổi hoàn toàn từ khi gặp anh – Tổng giám đốc mới từ Mỹ về điều hành công ty mà cô đang làm. Mà người ấy lại là bạn học cũ của cô - Đặng Nhật hỏi anh “tại sao anh lại thả dây xuống cho tôi leo lên?”Anh lười nhác trả lời “vì nếu cô chịu nắm sợi dây ấy mà leo lên thì vị trí của tôi ở tập đoàn này sẽ càng vững vàng. Thế cho nên, Hà An à, hãy nhanh chóng quyết định về đề nghị kết hôn cùng tôi.”Sau đó là những ngày tháng Hà An phải chịu áp lực khôn cùng từ Nhật Huy, Tổng giám đốc tập đoàn và cũng là người chồng trên danh nghĩa của cô.…..Hơn một năm sau ngày kết hôn, Nhật Huy giao cho Hà An một dự án mới thẩm định một khu resort ở Đà Lạt vì anh có ý định mua An “Lịch trình làm việc là do em sắp xếp, nếu cần hỏi ý anh thì em sẽ chủ động hỏi. Em hứa sẽ không tự ý di chuyển, ngược lại anh cũng phải tôn trọng việc quan sát của em, thậm chí là những cuộc đối thoại của em với khách hàng ở đó.”“Được.”“Xuất hiện trước người khác chỉ là mối quan hệ giám đốc và người tư vấn, nên đừng có động vào người em đó.”Anh ngập ngừng một lát rồi trả lời “Được”“Tạm thời là vậy. Nghĩ ra gì nữa em sẽ yêu cầu sau.”“Giám đốc gì mà như tài lọt theo em thế anh thật có tiền đồ.”“Em vì công việc thôi mà. Anh không thấy có mình em đảm đương hay sao?”“Em không thể cưng chiều anh một chút được hay sao? Lúc nào cũng uy hiếp và bạo hành anh.”Hà An khoái chí “cho anh hiểu thế nào là sự áp bức, là em đang trả lại những tháng ngày bị anh gây áp lực đó mà.”Lời chưa dứt thì cô đã bị một vòng tay tóm gọn. Đôi môi cô cũng lập tức bị khóa trọn bởi một nụ hôn tuy mạnh mẽ nhưng cũng rất yêu chiều.…Nhân vật chính Nhật Huy – Tổng giám đốc tập đoàn công nghệHà An – trước là nhân viên, sau là chuyên viên tài tắt “Dù cô ấy có đẹp hay xấu, có xuất sắc hay tầm thường, thì cô ấy vẫn chỉ là cô ấy. Tôi tuyệt đối không thể đem cô ấy so sánh với bất cứ ai. Nên cũng đừng đem ai đặt bên cạnh cô ấy để so sánh”.“Tôi yêu em, vì em là hình ảnh duy nhất trong tôi.”
Mặt Hạ Hạm bắt đầu nóng lên. Cô cắn răng nghĩ, khó trách sáng nay thằng cha này lại cố ý nói với cô, có lẽ sẽ bị hỏi đến chuyện hôn nhân. Anh ta cố ý, chắc chắn là cố cuộc tên cặn bã này muốn làm gì?Hàn Mặc Nhiễm nói xong, bình luận trên mạng bắt đầu nổ tung.“Cưới được một ông chồng như vậy, chắc đời trước chắc Hàn phu nhân phải cứu cả hệ ngân hà rồi.”“A a a, vì sao anh lại là chồng của người ta?”“Hàn phu nhân, xin cô tha thứ cho anh ấy, xin cô chuyển về ngủ cùng với anh ấy. Cô không thấy ánh mắt tủi thân của anh ấy khi phải một mình phòng đơn gối chiếc sao?”“Tại sao lại hỏi vấn đề này chứ? Cẩu độc thân thì có gì sai, sao lại làm tổn thương tôi?”Hạ Hạm không xem được nữa, liền đóng bình luận ngồi yên niệm thanh tâm chú một hồi, chờ đến khi bình tĩnh lại mới nhắn tin cho Hàn Mặc Nhiễm.“Quay hình xong thì gọi cho tôi.”Nửa giờ sau, chuông điện thoại của Hạ Hạm vang lên, là Hàn Mặc Nhiễm gọi tới.“Hàn tiên sinh, mời anh trả lời rõ chuyện này cho tôi.”“Ai đề nghị kết hôn trước, em quên rồi à?”“…”Hạ Hạm nhớ lại bốn năm trước. Được rồi… hình như là cô đề nghị kết hôn với anh ta cảm của Hạ Hạm hơi mất tự nhiên, cũng may anh không nhìn thấy.“Được rồi, cái này tạm thời không nhắc đến, nhưng tại sao anh lại đem chuyện riêng của chúng ta lên truyền hình nói? Anh không biết sẽ bị rất nhiều người nhìn thấy à? Còn nói cái gì mà cách anh yêu tôi không phải cách tôi muốn, có phải anh không cần mặt mũi nữa rồi không?”Anh chững chạc đàng hoàng nói “Em không nhìn ra tôi đang nhận lỗi à?”“…” Mặc Hạ Hạm không cảm xúc “Không nhìn ra.”“Vậy nên Hàn phu nhân, em có tha thứ cho tôi không?”Hạ Hạm không nhìn thấy mặt anh, chỉ cảm thấy giọng anh hình như nghiêm túc hơn một chút. Nhưng cô vẫn không thể tin nổi, Hàn Mặc Nhiễm đang nhận sai, muốn làm hòa với thế giới của anh, ngoại trừ code, ngoại trừ ước mơ thì anh không để bất kỳ thứ gì vào mắt. Anh không rảnh đi lấy lòng người khác, cũng không rảnh để đi nhận đàn ông này thật sự rất lạnh lùng, không có tình nên, Hạ Hạm cảm thấy như anh đang trêu chọc cười lạnh một tiếng, nói “Hàn tiên sinh, mặc dù chúng ta đã nhất trí ở bên ngoài sẽ giữ quan hệ vợ chồng ân ái, nhưng thật sự không cần thiết phải làm quá mức như thế. Hôm nay, anh thể hiện thật sự quá mức. Anh cố tình khoe ân ái như vậy, có phải tôi nên hiểu lầm là anh thích tôi không?”Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng kỳ dị. Sự yên tĩnh đó khiến cô hoài nghi có phải anh cúp điện thoại rồi không? Cô lấy di động xuống nhìn, cuộc gọi vẫn kết lát sau, bên kia mới nói “Tôi nhớ người đầu tiên khoe ân ái bên ngoài là em, người đưa ra đề nghị kết hôn trước cũng là em. Với logic này của em, có phải tôi cũng nên nghĩ là em thích tôi đúng không?”Giọng nói lười biếng từ tính, trầm thấp lại êm tai. Nhưng Hạ Hạm nghe xong lại muốn đánh người.“Vậy hôm nay, tôi sẽ nói rõ ràng một lần duy nhất. Hàn tiên sinh không phải là kiểu người tôi thích.”“Vậy thật đúng lúc, Hàn phu nhân cũng không phải kiểu người mà tôi thích.”OK, vậy thì không còn gì để nói. Hai người đều nhịp nhàng, vô cùng ăn ý, nhất trí cúp điện Hạm cảm thấy cô không có tư cách gì để tức giận. Hàn Mặc Nhiễm nói đúng, người khoe ân ái là cô, là cô muốn duy trì hình tượng trong công ty, vì muốn chặn miệng mấy người nhà bác cả, cho nên mới cố tình khoe mình và Hàn Mặc Nhiễm sống rất tình cảm hòa thuận. Lúc trước cũng là cô chủ động đề nghị kết hôn với vấn đề này, mặc kệ cô và Hàn Mặc Nhiễm giằng co thế nào, cô cùng đều yếu lười so đo với anh, anh nghĩ như thế nào thì cứ cho là như vậy ra, sở dĩ Hạ Hạm và Hàn Mặc Nhiễm kết hôn, nói ra cũng thật bi học cao trung, hai người cũng chỉ dừng lại ở lần gặp đó, cô đạp Hàn Mặc Nhiễm một cú. Nhưng về sau cũng chẳng giải quyết được gì. Mặc dù hai người học cùng lớp, nhưng bình thường cũng chẳng nói được mấy câu, chỉ là bạn học bình thường đến không thể bình thường hơn. Sau khi tốt nghiệp trung học, hai người cũng chưa từng gặp lại Hạm ra nước ngoài học đại học, nghe nói Hàn Mặc Nhiễm lựa chọn ở lại nước, học đại học công nghệ máy tính nổi tiếng, hình như còn tốt nghiệp sớm sang Mỹ du học một khi Hạ Hạm tốt nghiệp liền bị đẩy tới quản lý khách sạn Hoài thị. Một khách sạn không lớn không nhỏ, có năm tầng, nhưng làm ăn không tốt lắm, nửa chết nửa sống, chỉ cố gắng kéo dài thêm thôi, sợ là tập đoàn Bắc Việt cũng sắp quên có nơi lý khách sạn được nửa năm, cô gặp Hàn Mặc đó, vừa hay bộ công thương tổ chức một buổi hội thảo về khách sạn. Lúc đó, chủ đề chính liên quan đến khoa học kỹ thuật và trí tuệ không nhà buổi hội thảo, người dẫn chương trình mời người phụ trách đoàn nghiên cứu phát minh cũng có chút danh tiếng ở trong nước lên phát Hạm không ngờ, người đó lại chính là Hàn Mặc đó, Hàn Mặc Nhiễm mặc áo sơ mi và một chiếc quần màu đen. Anh đã mất đi hoàn toàn sự ngây ngô của tuổi học sinh. Anh đứng trên bục, không còn giống thiếu niên kiêu ngạo khoa trương ngày trước, hoặc là nói, thời gian đã làm lắng đọng, làm chúng lắng anh rất bình ổn, nghe lời đi lên giới thiệu sự phát triển của trí tuệ.“Trước khi chúng ta sinh ra, AI đã từng trải qua hai làn sóng. Sau hai làn sóng đó, chúng ta từng nghĩ là có thể đưa trí tuệ nhân tạo vào cuộc sống của chúng ta. Sau đó, chúng ta nhận ra, thần kinh đơn giản của hệ thống internet không thể giải quyết được những vấn đề phức tạp, huyễn tưởng về trí tuệ nhân tạo cũng sụp đổ.”“Nhưng chúng ta không ngờ, chuyện này không liên quan đến sự ra đời và phát triển của trí tuệ. Chúng ta rất may mắn, theo lý luận sâu xa, thần kinh internet lần lượt trở thành imagenet thi đua tính toán. Theo cục diện của thời đại, máy móc ngày càng được cường hóa khả năng tính toán, làn sóng AI lại bùng nổ một lần nữa.”Sau đó, anh giới thiệu cách vận dụng internet vào khách sạn, khiến cho tất cả mọi người ở đây đều tưởng tượng ra trí tuệ nhà ở là như thế nào. Sau đó, anh lại cho biểu diễn để mọi người xem tác dụng của trí tuệ giọng nói là như thế đó, trí tuệ giọng nói còn chưa phổ biến. Anh dùng giọng nói để TV tự động mở ra, để điều hòa tự điều chỉnh nhiệt độ phù hợp, khiến tất cả mọi người trong khán phòng đều không thể tưởng tượng hệ thống của anh bán giá quá cao. Nếu như muốn áp dụng trí tuệ khách sạn như anh nói, thì không phải chỉ mua sản phẩm của hệ thống nhà ở của anh, mà sợ là còn phải đổi cả TV, điều hòa, giường, màn cửa nữa. Đầu tư rất lớn, nhưng trước đó, trí tuệ khách sạn cũng chưa có tiền lệ, rất ít người có can đảm đi trải nghiệm chí Hạ Hạm còn nghe thấy có người ngồi cạnh còn hỏi nhỏ bạn mình một câu “Người này có phải làm về marketing không?”“Hình như không phải.”“Tại sao?”“Làm marketing thì sao lại có dáng người đẹp như vậy được.”“…”Vậy nên, kết thúc buổi hội thảo, dường như không có chủ khách sạn nào có hứng thú với trí tuệ khách sạn. Không người nào đồng ý mua sản phẩm của anh. Rõ ràng, lần diễn thuyết này của anh đã thất người nhao nhao rời đi. Hàn Mặc Nhiễm ở lại trên bục, nói chuyện với người của bộ công vẫn hăng hái như vậy, giọng nói ung dung không vội vàng. Nhìn Hàn Mặc Nhiễm không hề có một chút sa sút hay thất vọng nào. Hạ Hạm nhớ đến người thiếu niên kiêu ngạo trong quá khứ, cho dù thất bại nhưng anh vẫn kiêu ngạo như cùng, Hạ Hạm từ từ đi tới gọi anh một tiếng.“Hàn Mặc Nhiễm.”Anh vô thức quay lại nhìn, ánh mắt dừng ở trên người cô mấy lần, thử thăm dò hỏi “Thứ hai?”Cách gọi này thật sự khiến người ta rất khó chịu “Tôi có tên.”Anh nói “Tôi biết, cậu là Hạ Hạm.”Câu trả lời của anh nằm ngoài dự đoán của cô. Trong ấn tượng của cô, Hàn Mặc Nhiễm chính là một đóa hoa kiêu ngọa, dương dương tự đắc. Ngoại trừ người bên cạnh thì không hề quan tâm đến ai khác. Mặc dù bọn họ từng có khúc mắc nho nhỏ, nhưng điều đó thật sự rất tầm thường trong ba năm cao trung đó, hơn nữa bốn năm đại học lại chưa từng liên lạc, không ngờ anh lại có thể gọi đúng tên hệ khi học cao trung không tốt, nên khi gặp mặt không tránh khỏi xấu hổ. Hạ Hạm liền đi thẳng vào chủ đề chính “Chừng nào cậu có thời gian, chúng ta đi ăn một bữa.”“Tùy cậu.”“Vậy thì đêm mai…”“Đêm mai không được, tôi phải đi nơi khác, nhưng đêm nay thì có rảnh.”Hạ Hạm gật đầu “Vậy được, đêm nay đi.”Hạ Hạm chọn một nhà hàng nổi tiếng ở thành phố Sông cô đi vào, Hàn Mặc Nhiễm đã đến. Nhà hàng không có nhiều người, anh yên lặng ngồi bên cửa sổ, trên bàn đặt một cái máy tính, ngón tay đặt trên máy tính gõ cạnh có một cô gái rụt tè đi tới bắt chuyện với anh, không biết đang nói gì, ánh mắt anh nhìn ra cửa, vừa hay thấy Hạ Hạm. Anh liền chỉ vào Hạ Hạm, cô gái lúng túng rời như anh không hề thích thú khi được con gái yêu Hạm đi tới ngồi xuống. Anh khép máy tính lại, đặt sang một bên. Người phục vụ cầm menu tới. Bầu không khí hơi mất tự nhiên, Hạ Hạm xem menu, tùy tiện chọn một vài là lần đầu tiên cô ăn cơm cùng Hàn Mặc Nhiễm. Khi đó, Hàn Mặc Nhiễm mới non tơ, kém xa tít tắp mấy năm sau. Nhưng khi ngồi cùng anh, Hạ Hạm vẫn cảm thấy được sự bức bách mạnh mẽ, cảm giác áp bức đó giống y như lần đầu tiên khi cô gặp giác ngột ngạt đó khiến cô không được tự nhiên. Cô tỏ vẻ điềm tĩnh, nói “Tôi rất hứng thú với sản phẩm của cậu. Nhưng tôi muốn biết, nếu như tôi đưa vào sử dụng, doanh thu có thể tăng gấp đôi đúng không?”“Tăng gấp năm lần.”“…”Anh nói rất hời hợt, giống như đang trần thuật Hạm thầm bĩu môi, xem ra cái thói tinh tướng này đến chết cũng không thay đổi.“Nếu không tăng gấp năm thì tính sao?”“Thì cậu có thể ra một yêu cầu với tôi, bảo tôi làm gì cũng được.”Anh nói rất bình thản, giống như chỉ đang nói chuyện phiếm. Nhưng trong giọng nói lại tràn ngập sự tự tin. Đột nhiên, Hạ Hạm nhớ tới khi học cao trung luôn bị anh chèn ép, cái tên lúc nào cũng chỉ ở vị trí thứ hai. Giọng nói tự tin quá mức đó khiến cô bừng bừng ý chí muốn chiến cười nói “Được rồi, nếu lúc đó có thể tăng gấp năm, vậy cậu cũng có thể ra một yêu cầu với tôi.”Hai người đều thuộc phái hành động. Đã có ý định hợp tác nên ký hợp đồng bằng tốc độ nhanh nhất. Thay đổi phong cách chung của khách sạn là một chuyện lớn. Nếu như trí năng hóa được khách sạn thì phải cắt giảm biên chế. Quyết định của Hạ Hạm khiến không ít người phản Hạ Hạm mặc kệ nghị luận của mọi người, mặc kệ lời đề nghị của các bô lão khách sạn, khư khư cố chấp hợp tác cùng Hàn Mặc trình hợp tác rất thuận lợi. Sự chuyên nghiệp và nghiêm túc của Hàn Mặc Nhiễm cũng nằm ngoài dự liệu của cô. Trong ấn tượng của cô, Hàn Mặc Nhiễm là người đọc tiểu thuyết ở trên lớp, tan học thì đi nghịch ngợm cùng người khác, không làm việc đàng hoàng, dựa vào một chút thông minh nên mới thi đứng đầu. Cho đến khi thật sự hợp tác cùng anh, cô mới nhận ra người này rất tỉ mỉ, làm việc liều mạng, cũng rất có tinh thần trách nhiệm. Thậm chí, chỉ vì thay đổi một phương án mà thức trắng làm việc không nghỉ ngơi, tinh thần không đạt mục đích thì không bỏ qua này khiến Hạ Hạm bội cả hành động của anh đều lật đổ hoàn toàn suy nghĩ của Hạ Hạm từ trước đến giờ. Xem ra, anh đạt hạng nhất cũng không đơn giản như cô nghĩ. Cô chỉ nhìn thấy anh làm việc không đàng hoàng, nhưng lại không nhìn thấy công sức anh âm thầm bỏ gian chỉnh trang lại mất ba tháng. Sau khi hoàn thành là đến giai đoạn quảng cáo. Tiêu đề quảng cáo là “Ở cùng người máy”. Tên khách sạn cũng sửa lại, từ khách sạn Hỉ Lai đổi tên thành khách sạn kỳ đầu khi đánh cược, cô bị ma vương Hàn Mặc Nhiễm này làm cho dao động. Cho đến khi khách sạn chính thức được mở lại, doanh thu khách sạn không ngừng tăng cao, lúc đó cô mới biết là mình đã thành tới nửa năm, doanh thu khách sạn đã vượt gấp năm lần năm ràng cuộc đánh cược giữa cô và Hàn Mặc Nhiễm, anh đã chiến năm, cô tổ chức một bữa tiệc ăn mừng, mời rất nhiều đồng nghiệp đến tham gia, đương nhiên cũng mời những người của tập đoàn Bắc Việt. Cô thành công như vậy, đương nhiên muốn để những người ngồi ở vị trí cao kia Mặc Nhiễm là người hợp tác với cô, đương nhiên cũng được có chơi có chịu. Trong bữa tiệc mừng, cô tìm Hàn Mặc Nhiễm, hỏi anh “Cậu thắng rồi. Cậu nói đi, muốn tôi làm gì?”Hàn Mặc Nhiễm yên lặng nhấp một ngụm rượu vang, đưa mắt nhìn cô. Không biết có phải ảo giác của cô không, nhưng Hạ Hạm cảm thấy ánh mắt anh nhìn cô rất phức tạp.“Yêu cầu của tôi, sợ là cậu không thể làm được.”“Tôi có chơi có chịu, cậu cứ nói đi.”Anh trầm tư một lát “Như vậy đi, tôi cho cậu cơ hội này.”“Cậu có ý gì? Nhìn tôi tầm thường như vậy?”“Không có. Yêu cầu của tôi chính là cậu có thể đưa ra một yêu cầu với tôi.”“…”Cô thực sự không hiểu nổi vì sao Hàn Mặc Nhiễm lại nói như dĩ, cô chỉ muốn nếu thắng sẽ để Hàn Mặc Nhiễm gọi mình một tiếng chị, rửa sạch nỗi nhục năm đó. Nhưng sau đó, hợp tác với anh rất thuận lợi. Trước mắt, tốt xấu gì hai người cũng coi như bạn hợp tác, đã làm bạn hợp tác thì không thể làm chuyện vô đạo đức. Vậy nên, yêu cầu này cô không nói ra được, nhất thời không biết nên yêu cầu anh làm gì.“Tôi còn chưa nghĩ ra. Chờ tôi nghĩ xong sẽ nói sau.”Tiệc mừng cuối năm qua đi. Dường như Hạ Quốc An rất hài lòng với thành quả của cô, đưa mấy cái khách sạn cho cô cùng quản lý. Đồng thời, ông còn đưa cho cô một ít kinh phí để đầu tư. Quyết định này khiến Hạ Hạm rất kích động, quyền lực của cô cũng lớn hơn, tiền trong tay cũng nhiều nghĩ đến Hàn Mặc Nhiễm nhiều hơn. Mặc dù, cô không hiểu nhiều về lĩnh vưc máy tính. Nhưng cô luôn cảm thấy những thứ anh nghiên cứu rất có giá trị, một khi được công chúng đón nhận thì chắc chắn có thể mang đến lợi ích khả quan, hiện tại thứ anh cần chỉ là thời cơ mà cảm thấy những thứ đó có giá trị, vậy nên cũng muốn đi đầu nên, sau khi cô tiếp quản mấy cái khách sạn khác liền đi tìm Hàn Mặc Nhiễm đó, Hàn Mặc Nhiễm rất nghèo. Nghiên cứu phát minh cần rất nhiều tiền, hình như nhà anh không đồng ý cho anh làm việc này, nên cũng không cho anh tiền. Anh phải đi khắp nơi diễn thuyết để kéo nhà đầu tư. Nhưng sản phẩm quá mới nên cũng không được tín nhiệm nhiều, vậy nên đa số buổi diễn thuyết của anh đều thất thế, khi hai người ngồi đối mặt nhau ở trong nhà hàng, Hạ Hạm cảm thấy mình đã thắng anh một bậc. Thậm chí, cô còn cảm thấy nếu như cô nói cho Hàn Mặc Nhiễm biết cô muốn chi tiền cho anh nghiên cứu, không biết anh có cảm thấy cô đang thương hại anh, nên cho anh tiền khi cô đưa ra mục đích của mình, gần như Hàn Mặc Nhiễm gật đầu mà không cần suy nghĩ “Được.”Anh trả lời dứt khoát như vậy khiến Hạ Hạm hơi sững người. Anh không kiêu ngạo, không tự ti, rất thẳng thắn. Điều này cũng khiến Hạ Hạm cảm thấy mình có phần nhỏ nhen.“Tôi đã suy nghĩ kỹ yêu cầu đối với cậu.”Hàn Mặc Nhiễm đặt bát đũa xuống, dùng khăn lau miệng “Được, nói nghe một chút.”“Kết hôn với tôi.”“…”Thật ra, chuyện này Hạ Hạm suy nghĩ rất lâu. Cô cần công nghệ đứng đầu của Hàn mặc Nhiễm, tốt nhất là không giữ lại chút nào, mà cho cô hết. Nếu như hai người chỉ là bạn hợp tác đơn thuần, cô không dám chắc anh có dấu cô gì không. Nhưng nếu bọn họ trở thành vợ chồng, thành người thân, có vinh cùng vinh có nhục cùng nhục, tất nhiên Hàn Mặc Nhiễm sẽ dốc toàn lực giúp chi, không phải anh cũng cần tiền sao? Anh rất cần tiền, vừa hay cô có thể cho chỉ sợ Hàn Mặc Nhiễm sẽ không dễ dàng đồng ý, bởi vì kết hôn là chuyện lớn. Có lẽ anh sẽ không cởi mở giống như cô. Bởi vì hoàn cảnh lớn lên, từ nhỏ đến giờ, cô vẫn luôn biết chuyện hôn nhân đôi khi chỉ như thẻ bài mà thôi. Sau khi trải qua chuyện của Lục Vân Sâm, cô cũng không muốn đi thích người khác nữa. Đã vậy, vì sao không để cuộc hôn nhân của mình phát huy lớn nhất tác dụng của không chắc Hàn Mặc Nhiễm cũng nghĩ như vậy. Có lẽ, anh cảm thấy hôn nhân rất thiêng dĩ, cô còn muốn phân tích với anh những mặt lợi và mặt hại, cũng không cần anh phải đồng ý ngay, Hàn Mặc Nhiễm có thể suy nghĩ kỹ một cô còn chưa mở lời thì đã nghe thấy anh nói “Được.”Anh đã đồng này, Hạ Hạm cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Cô ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt tràn ngập sự khó tin.“Cậu đồng ý?”“Ừm.”“Nhưng mà, tôi phải nói rõ với cậu…”“Cậu không cần phải nói. Tôi biết, tôi và cậu đều nghĩ giống nhau.”Hạ Hạm thở dài một hơi, vậy thì chuyện này không thể tốt Hạm vươn tay với anh “Vậy sau này chúng ta cùng kiếm lợi ích, hi vọng hợp tác vui vẻ.”Anh nhìn bàn tay cô đưa tới nhưng không bắt lấy.“Sao vậy?”Anh ngồi dựa vào ghế dựa phía sau, đột nhiên khóe môi cong lên “Thật ra tôi rất quan tâm đến chuyện sinh hoạt vợ chồng sau khi kết hôn. Hợp tác là một chuyện, nhưng tôi cũng không muốn sau khi kết hôn mà còn làm hòa thượng, cậu có hiểu không?”Hạ Hạm “…”Không phải Hạ Hạm chưa từng nghĩ đến chuyện này. Đã lựa chọn người kết hôn, đương nhiên cũng đã suy xét đến chuyện qua nét mặt của anh, trong đầu đột nhiên hiện lên sáng sớm hôm ấy ở sân trường, ánh mặt trời vàng vóng chiếu vào mặt anh, anh nói “Cậu có thể thử gọi tôi là anh’ xem.”Khuôn mặt trong trí nhớ giống y hệt khuôn mặt trước mặt này. Cảm giác lúc đó và bây giờ đều giống nhau, đều cảm thấy như bị anh đùa mày Hạ Hạm cau lại, cố ngăn lại sự khó chịu trong lòng, bình tĩnh nói “Hợp tác nhưng cũng không ảnh hưởng đến chuyện sinh hoạt vợ chồng.”Cuối cùng anh cũng đứng lên, đưa tay ra bắt lấy tay cô.“Hợp tác vui vẻ, Hàn phu nhân.”Không lâu sau, cô và Hàn Mặc Nhiễm tổ chức hôn lễ. Hạ Hạm chính thức trở thành Hàn phu cô đầu tư, Hàn Mặc Nhiễm nghiên cứu thuận lợi hơn rất nhiều. Hợp tác cùng anh, khách sạn cô quản lý dần dần hiệu quả hơn, danh tiếng Hàn Mặc Nhiễm cũng dần dần nổi hơn, bắt đầu có công ty tìm anh hợp Mặc Nhiễm là một người vô cùng biết nắm bắt cơ hội. Một khi đã có cơ hội, đương nhiên anh sẽ làm đến triệt để. Một năm sau, thế phát triển của anh như chẻ đến khi anh cho ra đời Magic, danh tiếng lập tức vang xa. Anh trở thành lão đại, thành thần tượng, được hàng vạn công chúng chú ý thế, cô cũng trở thành phu nhân của lão đại có hàng chục tỷ trong giả có điều muốn nóiTác giả Vì sao lại lấy lão đại?Hạm Hạm Vì lợi íchHàn lão đại đứng bên cạnh Ha haTác giả rụt rè Vì sao lại cưới Hạm Hạm?Hàn lão đại Liên quan gì đến cô, cút!Tác giả hèn mọn Ơ…Rõ ràng trong lòng Nhiễm ca có tâm cơ đen tối mà nhỏ giọng nức nở
Một giờ sau, Hạ Hạm đứng trong phòng tắm. Son môi bị Hàn Mặc Nhiễm hôn làm nhòe hết. Hạ Hạm lau miệng sạch sẽ. trang điểm lại một lần nữa. Khi Hạ Hàm đi ra ngoài, vừa hay Hàn Mặc Nhiễm đang cầm quần áo, anh thay quần áo một lần nữa. Nhìn thấy cô đi ra, anh cười đầy ý tứ sâu xa “Không đi là không kịp đến nhà em ăn tối đâu.” Hạ Hàm trợn tròn mắt,mỉm cười nói với anh “Thật sự làm phiền Hàn tiên sinh quá.” Hàn Mặc Nhiễm không biết xấu hổ trả lời lại một câu “Không cần khách sáo.” Hạ gia ở gần công ty, cả nhà đều ở cùng nhau. Thật ra trước đây Hạ gia sống ở trung tâm thành phố. Sau đó, tình trạng kẹt xe khiến việc đi lại bất tiện. Nghĩ đến người già không thể ngồi lâu, nên đã chuyển đến biệt thự nhỏ gần công ty. Mặc dù là biệt thự nhỏ, nhưng cũng đủ để ở. Khi Hạ Hàm và Hàn Mặc Nhiễm bước vào, mọi người đều đã ở đây. Ba Hạ Hàm gặp tai nạn năm cô 13 tuổi, nhưng mẹ cô – Thu Hà không hề tái hôn. Thấy con gái và con rể trở về, Thu Hà là người vui vẻ nhất, và vội vàng đúng dậy nghênh đón ”Vừa mới nhắc đến hai đứa thì hai đứa đã đến rồi.” Thu Hà bước tới nắm tay con gái mình, lại nhìn sang con rể bên cạnh, sự vui mừng hiện rõ trên mặt. Hạ lão tiên sinh và nhà con trai cả Hạ gia đều ở đó. Bác dâu Hạ Hàm, Tằng Dung cũng đứng dậy cười nói “Mau tới đây ngồi, ông cụ ngóng các con mãi.” Sau đó, bà ta sai người giúp việc rót trà. Hàn Mặc Nhiễm bảo trợ lý đưa quà biếu cho mấy người bậc trên, mọi người khách sáo một lúc mới ngồi xuống ghế sofa. ”Ông đã xem buổi diễn thuyết của cháu, quả thực không tồi, người trẻ tuổi ý tưởng rất tốt”. Lời này là Hạ lão tiên sinh nói với Hàn Mặc Nhiễm. Hàn Mặc Nhiễm nói “Ông quá khen.”Hạ lão gia bảo anh uống trà “Cấp dưới đưa trà tới, nói là hồng trà Vũ Di Sơn, cháu nếm thử xem.” Hàn Mặc Nhiễm nhấp một ngụm, khen “Quả thực không tồi, trà ngon.” Lão tiên sinh cười rộ lên, cầm tách trà lên uống một ngụm, hơi sương từ trà bốc lên nghi ngút. Ông mỉm cười, nhìn Hàn Mặc Nhiễm ngồi đối diện, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút, nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới, rồi lại mỉm cười lần nữa, thể hiện sự dương đối với người trẻ tuổi, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa một sự kiêng kị. Hàn huyên vài câu đơn giản, dường như Hạ lão tiên sinh chỉ vô tình nhắc tới, nói với Hàn Mặc Nhiễm “Đúng rồi Mặc nhiễm, lần trước ông sai người đưa cho cháu bản kế hoạch kía, cháu cảm thấy thế nào? Nếu cháu thấy nó khả thi, ông sẽ sai người làm một bản kế hoạch chi tiết cho cháu”. Kể từ vài năm trước, khi Magic ra đời, Hạ gia đã có ý muốn hợp tác cùng Hàn Mặc Nhiễm. Hiện giờ, khoa học kỹ thuật phát triển, trí tuệ nhân tạo đã thành trào lưu. Hơn nữa, Hạ gia cũng muốn chế tạo một chiếc xe không người lái. Thực ra, trước đây Hạ lão tiên sinh đã đề cập điều này với anh rất nhiều lần, nhưng Hàn Mặc Nhiễm đều không trả lời. ”Hiện tại công ty cháu chủ yếu chế tạo hệ thống giọng nói, vẫn còn nhiều thiếu sót trong vấn đề máy tính. Cho nên, sợ là cháu còn phải nhờ ông nâng đỡ.” Hạ lão tiên sinh nói “Không sao, chúng ta có thể cùng nghiên cứu phát minh. Ông trả tiền, cháu đưa công nghệ. Cháu thấy sao? “ Ở phương diện xe không người lái này, nhìn ra thế giới, công nghệ vẫn chưa hoàn thiện, đầu tư cũng rất nguy hiểm, và rất có khả năng sẽ không có lợi nhuận. Tuy nhiên, sự quan trọng thời đại khoa học công nghệ chính là tầm nhìn và công nghệ. Bất cứ ai đi trước đều có khả năng chiếm giữ thương trường. Một khi nghiên cứu ra được thật, chắc chắn sẽ có lợi nhuận rất cao. Đây cũng có thể coi là sự đánh cược. Mặc dù Hạ lão tiên sinh tuổi đã cao, nhưng niềm đam mê thì vẫn còn, hơn nữa ông còn dám đánh cược. Có thể thấy rằng Hạ lão tiên sinh thực sự xem trọng vấn đề xe không người lái này. Có người trả tiền để nghiên cứu phát minh, đây là chuyện tốt đối với tất cả những người làm khoa học công nghệ. Dường như Hàn Mặc Nhiễm không có bất kỳ lý do nào để từ chối. Hàn Mặc Nhiễm trầm tư một lát, sau đó nói “Cháu và Bắc Việt hợp tác thì vẫn muốn nói chuyện với Hạ Hạm hơn, cháu và cô ấy cũng hợp tác rất suôn sẻ. Ông cũng thấy chung cư khách sạn thông minh mà cháu hợp tác với cô ấy tiếng vang cũng không nhỏ. Về vấn đề hợp tác, bọn cháu đúng là rất ăn ấy cũng hiểu về công ty của cháu hơn so với những người khác. Vậy nên, nếu như muốn sáng chế ô tô này thì cũng phải hợp tác với Hạ Hạm, cháu nghĩ hiệu quả hơn, và cũng có thể tiết kiệm được nhiều thứ.” Những lời này của Hàn Mặc Nhiễm khá thẳng thắn. Ý anh muốn nói nếu hợp tác, thì chỉ có thể làm việc với Hạ Hạm, anh chỉ đồng ý hợp tác với cô. Nhưng hiện nay, cổ phần của xe Bắc Việt cơ bản nằm trong tay nhà con trai cả Hạ gia, chẳng hề liên quan đến Hạ Hạm. Nếu như đổi thành Hàn Mặc Nhiễm mấy năm trước, còn chưa hót hòn họt như bây giờ thì sẽ không thể không biết điều như vậy. Thế nhưng, hiện giờ anh đang là lão đại trong giới khoa học kỹ thuật, danh tiếng quốc tế lẫy lừng, rất có tiếng nói. Mặc dù những người nghe được đều không thoải mái, nhưng thực lực của Hàn Mặc Nhiễm vẫn còn đó. Hiện giờ anh rất có mặt mũi và sự uy tín, có gì mà không dám nói? Huống hồ là Hạ lão tiên sinh vội vã muốn hợp tác, từ lúc đầu đã chịu bất lợi rồi. Cho nên, cho dù không thoải mái khi nghe mấy câu nói đó, Hạ Quốc An cũng không dám thể hiện sự bất mãn ra ngoài mặt. Hạ lão tiên sinh cười gượng hai tiếng “Mấy năm nay, Hạ Hạm quản lý khách sạn. Cho nên chưa có đủ kinh nghiệm về ván đề quản lý xe hơi, cho nên cần rèn nghiệm thêm.” Hàn Mặc Nhiễm Nói “Vậy thì chờ cô ấy rèn luyện đủ, có đủ năng lực thì cháu sẽ trao đổi với cô ấy.” Câu nói này, không thể nghi ngờ gì nữa, nó đã bịt kín mọi đường lui, khiến Hạ lão tiên sinh bị chặn lời. Hạ Hạm ngồi cạnh Hàn Mặc Nhiễm, cả cuộc nói chuyện không nói một câu nào. Mặc kệ Hạ lão tiên sinh có nháy mắt như thế nào, cô cũng không nói. Bất kể quan hệ giữa Hạ Hạm và Hàn Mặc Nhiễm là như thế nào thì với người ngoài, hai người cũng là chồng, phải vì lợi ích chung. Về vấn đề này, hai người phối hợp với nhau rất ăn ý, ắt là vì muốn tranh thủ tối đa hóa lợi ích cho đối phương. Đó là lý do tại sao Hạ Hạm và Hàn Mặc Nhiễm không có tình chí, nhiều lúc họ còn cảm thấy cuộc hôn nhân này thật ghê tởm, nhưng đó là nguyên nhân vì sao nhiều năm như vậy họ vẫn còn ở chung. Hạ Hạm cũng biết Hạ lão tiên sinh có ý gì. Ông hy vọng cô có thể hòa giải được một chút. Nhưng nếu Hàn Mặc Nhiễm đã tỏ rõ thái độ, người làm vợ như cô cũng không thể đối nghịch với chồng mình. Vì vậy, trong suốt quá trình, cô đều giả bộ không nhìn thấy ánh mắt của Hạ lão tiên sinh. Cuộc trò chuyện không thuận lợi, bầu không khí trong phòng khách nghiêm nghị hơn. May thay, cơm đã nấu xong, bác dâu cả gọi mọi người vào ăn cơm. Mọi người di chuyển đến bàn ăn tối, quét sạch sự xấu hổ trong phòng khách vừa rồi, không khí lại vui vẻ trở lại. Họ không nói về chuyện hợp tác nữa. Để chào đón Hàn Mặc Nhiễm đã đến, Hạ lão tiên sinh còn đặc biệt mang bình rượu quý của mình ra. Nhà bác cả Hạ chỉ có Hạ Cảnh cùng thế hệ với Hạ Hạm. Hai năm trước, Hạ Cảnh đã kết hôn với con gái Văn gia. Văn gia kinh doanh về phụ tùng ô tô, cuộc hôn nhân của bọn họ cũng coi như hôn nhân thương mại. Văn Tình là một cô gái khá trầm tính. Mẹ mất sớm, ba tái hôn. Có lẽ là sống dưới bóng ma mẹ kế từ khi còn nhỏ, nên cô ấy thường khúm na khúm núm, thường xuyên bị bác dâu cả Tằng Dung răn dạy, nên ở Hạ gia càng ngày càng cẩn thận dè dặt hơn. Cô ấy đã gả đến đây được hai năm, nhưng Hạ Hạm cũng không nói chuyện với cô ấy được mấy câu. Nhưng Hạ Cảnh tốt đối với cô ấy cũng rất tốt, trên bàn cơm còn gắp đồ ăn cho cô ấy. Hạ lão tiên sinh ngồi trên đầu, nhà con cả ngồi một bên, nhà con thứ ngồi một bên. Trên bàn cơm rất ít nói chuyện, nhưng để bầu không khí không bị bối rối, thỉnh thoảng sẽ nói một vài chuyện đơn giản. Bác dâu cả Tằng Dung ngồi đối diện với cô. Đột nhiên bà ta cười tủm tỉm, nhìn chằm chằm vào Hạ Hạm mấy lần, cười nói “Hạm Hạm thực sự đã chững chạc rồi. Bác nhớ khi còn nhỏ, cháu là người khó dạy dỗ nhất, tính tình khó bảo nhất.” Thu Hà nghe xong, không hài lòng nói “Hạm Hạm nhà tôi khó bảo lúc nào? Từ nhỏ con bé đã rất ngoan ngoãn vâng lời rồi.” Tằng Dung nói “Em quên cái lần nó đi Bạch gia đập phá rồi sao? Thiếu chút nữa làm rối loạn cả Bạch gia. Sau đó, phải nhờ bác của nó đi gặp bọn họ để xin lỗi, người ta mới không so đo nữa. Nếu nói là còn bé không hiểu chuyện thì còn cho qua được. Hạm Hạm năm đó bao nhiêu nhỉ, mười ba thì phải, mười ba tuổi thì cũng lớn rồi.” Tằng Dung vừa dứt lời, liền nhìn Hạ Hạm cười lắc đầu, vẻ mặt tỏ ra bất đắc dĩ khi bậc con cháu phạm sai lầm. Mặt Thu Hà lập tức đỏ lên “Chị nói điều này làm gì? Lúc đó vì sao Hạm Hạm nhà tôi đi đập phá, chẳng lẽ chị còn không biết?” ”Cô nhìn lại cô một chút đi. Lúc nào cô cũng bênh nó, cho nên nó mới bị chiều hư. Nhưng hiện giờ tốt hơn rồi, con bé đã chín chắn hơn rất nhiều. Là bác dâu nó, tôi cũng thấy vui lây.” Hạ Hạm cũng không biết vì sao Tằng Dung lại nhắc đến chuyện đó. Bà ta nói cô khó dạy bảo, ý bà ta là gì đây? Muốn bóc mẽ cô trước mặt Hàn Mặc Nhiễm à? Từ trước đến giờ, công phu mồm mép của Tằng Dung không tồi, Thu Hà lại là người ăn nói vụng về, giữa chị em dâu khó tránh khỏi va chạm, Thu Hà bị Tằng Dung gây ức chế là chuyện bình thường. Giống như bây giờ, Thu Hà tức giận đến nỗi mặt đỏ tía tai, nhưng không nói lại được một câu. Nếu ầm ĩ thêm nữa, chắc chắn Hạ lão tiên sinh sẽ tức giận. Đến lúc đó, Thu Hà sẽ bị thiệt thòi. Hạ Hạm buông đũa xuống, người giúp việc múc cho cô một bát canh. Cô từ từ uống, mặt không cảm xúc nói “Năm đó, ba tôi xảy ra chuyện không phải vì con thứ hai nhà họ Bạch say sao? Ba tôi mất rồi, chẳng lẽ tôi không được đi đập phá nhà họ? Đã qua nhiều năm như vậy rồi, sao bác dâu còn lôi cái chuyện này …”“Đủ rồi!” Hạ Hạm còn chưa nói xong, Hạ lão tiên sinh đã ném đũa, tức giận nói “Cơm thì không ăn, sao còn nói nhiều như vậy, không sợ bị chê cười à?” Tằng Dung rất biết tranh thủ,vội vàng đưa đũa cho Hạ lão tiên sinh “Ba, ba đừng nóng giận, bác sĩ nói ba bị huyết áp cao, bình thường cần phải khống chế cảm xúc.” Nói xong còn không quên đưa mắt nhìn Hạ Hạm đầy trách móc. Hạ Hạm hiểu rất rõ, Hạ lão tiên sinh đang tức giận vì Hạ Hạm không chịu nói giúp, chẳng qua chỉ mượn cơ hội này để nổi giận với cô. mà thôi. Vừa nãy Hàn Mặc Nhiễm ép ông không nói được gì. Ông không thể tức giận với anh, vì vậy đã trút cơn tức giận lên người Hạ Hạm. Dù sao thì việc ông mắng cháu gái mình sẽ không ai dám nói gì. Chỉ là … rõ ràng Tằng Dung là người nói trước, vì sao bà ta có thể nói mà cô lại không thể? Dù vậy, Hạ lão gia bất công cô cũng đã quen, cô không quan tâm người bên cạnh có chế giễu hay không. Cô uống canh,đặt bát sang xuống, đang định nói thì giọng Hàn Măc Nhiễm vang lên “Em thật sự đi đập phá Bạch gia?” Câu này là nói với Hạ Hạm. Hạ Hạm híp mắt nhìn này, hỏi như vậy là có ý gì? Muốn chế giễu cô để tiếp tục nói về vấn đề này à? ”Thì sao?” Giọng Hạ Hạm hơi tức giận. ”Đó là người hại chết ba em, em đập phá Bạch gia xong, sao không đánh cho đứa con trai thứ hai Bạch gia một trận? Em làm như vậy là còn nhẹ tay đó.” ”…”Bạn đang đọc truyện tại
Tác giả Tử Thanh Du Số chương 45 chương + 18 ngoại truyện Designer Onlytlinh, Stefan Cielo’s Homies Editor Mèo Miki Văn án Mọi người đều hâm mộ Hạ Hạm lấy được ông trùm thương nhân Hàn Mặc Nhiễm. Anh không chỉ có nhan sắc, vóc dáng đẹp trai, mà lại còn rất biết kiếm tiền. Quan trọng là hai người quen biết từ khi còn học cao trung, từ đồng phục đến áo cưới. Người ta đều nói cuộc sống của Hạ Hạm giống y như một câu chuyện cổ tích. Mỗi lần nghe thấy mấy câu nói này, sắc mặt Hạ Hạm đều lạnh lùng tỏ ra khiêm tốn, nhưng trong lòng lại thầm chửi thề. Cũng phải, Hàn Mặc Nhiễm rất lợi hại, rất ưu tú. Cho dù đã kết hôn nhưng vẫn có rất nhiều người phụ nữ công khai nói thích thầm anh. Nhưng cô hiểu rất rõ Hàn Mặc Nhiễm là loại người gì. Tên quái quỷ này rất giỏi tính toán. Ngoại trừ lợi ích, anh ta không để bất kỳ thứ gì vào mắt. Nhưng cũng không quan trọng, dù sao cô cũng không thích anh. Từ khi bắt đầu, Hạ Hạm đã không cố gắng nhiều vì cuộc hôn nhân với Hàn Mặc Nhiễm, bởi vì sớm muộn gì mà chẳng ly hôn. Ngày nào hết lợi ích, thì ngày đó hôn nhân sẽ tàn. Nhưng Hạ Hạm không ngờ rằng, khi cô vô tình nói ra câu này, Hàn Mặc Nhiễm lại trầm mặt nói với cô “Muốn ly hôn, trừ khi anh chết!” Hai người trong cuộc hôn nhân này đấu đá với nhau. Bề ngoại, lão đại tưởng chừng như chiếm phần thắng, không bị tình cảm chi phối, cuối cùng lại khuất phục hoàn toàn dưới váy người con gái. Thể loại - Văn án có vẻ nghiêm túc, nhưng đây là một câu chuyện nhẹ nhàng vui vẻ. - Cũng có chút truy thê - Ngọt ngọt ngọt, rất ngọt Nội dung Tình yêu và hôn nhân Từ khóa tìm kiếm Nhân vật chính Hạ Hạm, Hàn Mặc Nhiễm
sớm muộn gì cũng ly hôn